Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Ngươi muốn chúng ta cho ngươi một câu trả lời hợp lý?" Thiên Thần Thích Thác với vẻ mặt âm trầm ngồi ở bên trên nhìn xuống cô gái mặc đồ trắng này, sát ý tràn ngập.
Dù gì đây cũng là Thiên Chi Thành, không cho kẻ khác ăn nói thô lỗ, cho dù Thiên Nhân tộc làm cái gì thì người ngoài cũng không nên can thiệp và uy h**p.
Ánh mắt của mấy Thiên Thần khác lạnh lẽo, đã là Thiên Thần thì tâm tình rất ít dao động nhưng lần này bọn họ khó nén tức giận, đều phóng ra phù quang chuẩn bị xuất thủ.
"Một mình ngươi đối phó bọn họ không được, đi nhanh lên đi." Thạch Hạo truyền âm, hắn không cho là Diệp Khuynh Tiên có thể địch lại cả Thiên Chi Thành.
"Yên tâm, ngươi là tiểu đệ của ta, tất nhiên ta sẽ mang ngươi đi ra ngoài". Diệp Khuynh Tiên cười nói, cũng không lo lắng gì.
Thạch Hạo yên lặng, muốn thu hắn làm tiểu đệ?!
"Tiên tử, thu huynh trưởng à?" Khổng Cầu Kỷ không chút xấu hổ, l**m mặt áp sát tới.
"Cút!" Diệp Khuynh Tiên tuy rằng phong thái tuyệt thế, đẹp đến mức gần như mộng ảo, nhưng giờ phút mấu chốt cũng không một chút ẩu tả, một chữ chặn ngang khiến Nhị Ngốc tử trợn tròn mắt.
"Được rồi!" Thích Thác mở miệng, thấy nàng không coi ai ra gì dám chuyện trò với người khác trước mặt bọn họ, không để ý gì đến mấy đại Thiên Thần nên ánh mắt càng lạnh hơn.
"Ngươi muốn ta cho một câu trả lời sao?" Diệp Khuynh Tiên xoay người hỏi.
"Đây là Thiên Nhân tộc, không phải môn phái của ngươi, đừng nói là chúng ta bắt giữ Hoang với ý đồ khác, chính là lập tức đánh chết hắn c*̃ng không tới phiên ngươi quản!" Thích Thác lạnh giọng nói, cũng nhìn lướt qua Thạch Hạo.
"Người có ơn với Thiên Nhân tộc lại trở thành cuồng đồ mang ý xấu, lời như thế mà ngươi cũng nói được, lại là muốn giết liền giết, cũng thật bá đạo nhen!" Diệp Khuynh Tiên cười lạnh, tóc đen bay lượn, thân thể thon dài thướt tha phát ra ánh sáng trong suốt.
Ánh mắt Thích Thác uy nghiêm đáng sợ, không chần chừ nữa há miệng phun ra một cái hồ lô vỏ tím tỏa ra khí lành.
"Thu!" Hắn hét lên một tiếng, vận dụng pháp khí Thiên thần.
Hồ lô vỏ tím phóng to, nơi miệng hồ lô phù văn nằm dày đặc hóa thành một vòng xoáy màu tím, nuốt chửng vạn vật, sương mù mông lung muốn thu Diệp Khuynh Thành vào trong.
Thân thể Diệp Khuynh Tiên phát sáng, giơ tay chỉ một cái, vẫn là một vệt sóng gợn dập dờn phát ra tiếng chuông vang rền đánh vào hồ lô vỏ tím kia.
Keeng!
Như chuông sớm trống chiều vang vọng trong trời đất.
Đồng thời tia lửa tung tóe, hồ lô vỏ tím sau khi bị gợn sóng đập trúng, boong boong vang vọng, cũng có phù văn b*n r*.
"Trấn!"
Thích Thác hét lớn, không nghĩ tới pháp khí Thiên thần lại không làm gì được Diệp Khuynh Tiên dù là một chút lay động cũng không có, lúc này nhanh chóng lấy hồ lô vỏ tím đập mạnh tới.
Đây là một trong những pháp khí Thiên thần xếp hạng đầu phi thường lợi hại, giờ phút này tựa như một ngọn thần sơn tỏa ra khí tím ép xuống.
"Thu!"
Sự tình khiến người ta kinh ngạc xảy ra, Diệp Khuynh Tiên quát khẽ một tiếng, thân thể nàng phát sáng, gợn sóng tựa như dây thừng, tầng tầng lớp lớp cuốn lấy hồ lô vỏ tím.
"Hả?" Thiên thần Thích Thác thất kinh, cảm giác mình cùng pháp khí kia đã mất đi liên hệ, không thể khống chế.
Gợn sóng lan rộng, chằng chịt, hướng lên trên hồ lô vỏ tím, cuối cùng bao quanh rồi luyện hóa nó.
"Đây là..." Tất cả mọi người đều kinh hãi, nha đầu này quá lợi hại rồi, tuổi còn nhỏ mà có thể dễ dàng lấy đi pháp khí Thiên thần?