Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Một cô gái áo trắng, tóc đen phấp phới, mắt như thủy tinh đen lấp lánh thần hi, cứ như là một vị tiên tử đi ra từ tranh, đứng ngạo nghễ trong cung điện, phong thái tuyệt thế.
Một cô gái băng cơ ngọc cốt và linh động tuyệt trần như vầy lại quát lớn các Thiên Thần, đơn độc đối kháng với chúng Giáo chủ, việc này khiến nhiều người kinh ngạc và không hiểu rõ.
Nhìn theo cách nào thì tuổi của nàng cũng không quá lớn, thân thể mềm mại kỳ ảo sáng rực, bên trong mang theo sức sống tràn trề, phải nói là vô cùng trẻ tuổi.
Chính vì thế nên mới khiến người khác ngạc nhiên, cảm thấy khó mà tin được, nàng lại đứng đối lập với Giáo chủ, rất khó khiến người khác tưởng tượng ra nàng có sức lực như thế nào.
"Làm càn!" Thiên Thần của Thiên Nhân tộc trách mắng, nơi đây dù sao cũng là trọng địa của tộc mình, thế nhưng lại để một hậu bối tiến vào và còn hung hăng vênh váo, không có thể thống gì cả.
"Ta thấy các ngươi mới làm càn đó!" Diệp Khuynh Tiên ngẩng đầu nhìn về mấy đại Thiên Thần ngồi trên cao kia, lời nói bất kính, cơ bản không thèm để ý.
"Người trẻ tuổi, nơi đây không phải là nơi ngươi nên đến!" Có Giáo chủ mở miệng, tỏa ra uy thế.
Vù một tiếng, ánh đỏ đột nhiên xuất hiện trong cung điện, cứ như là nắng chiều từ chân trời chiếu tới, bên trong vẻ đỏ au lại mang theo ánh vàng chói mắt, lúc này chém thẳng về Diệp Khuynh Tiên.
Có người ra tay, muốn dạy dỗ nàng một phen, để nàng biết nơi đây chính là cung điện của Giáo chủ, không phải là nơi mà một kẻ hậu bối ngang ngược và thích làm gì thì làm được.
Bỗng nhiên, ánh đỏ đọng lại cứ như là bị đóng băng vậy, bị cố định trong hư không, một chiếc linh vũ bên trong vẻ đỏ sậm mang theo chút ánh vàng đứng yên nơi đó.
Xoẹt một tiếng, nó bốc cháy, lúc cách Diệp Khuynh Tiên một trượng thì hóa thành thần hỏa hừng hực, rọi sáng cả tòa cung điện, cuối cùng bụp, hóa thành tro tàn tung bay xuống mặt đất.
Sắc mặt của mọi người cứng đờ, lần này họ thấy được, có một gợn sóng thần bí ngăn lại những thứ này, khiến chiếc lông thần không cách nào lại gần và bị hóa thành bụi trần.
Chủ của cung Hỏa Ma hoảng sợ, đây chính là một lông hạc màu đỏ do hắn bắn tới, bên trong ẩn chứa thần lực cùng với phù văn bảo thuật vô cùng đặc biệt của tộc này, kết quả lại nổ tung hóa thành tro tàn.
Thời khắc này, mọi người thay đổi sắc mặt, không hề coi thường nữa.
"Ông rất thích nhổ lông của chính mình à, ta cũng không ngại giúp ông vặt sạch luôn đâu, vặt sạch hết, tin không?" Diệp Khuynh Tiên nói, uy h**p một cách trắng trợn vị chủ của một cung này, nàng nhìn thẳng Thần hạc lông đỏ kia.
Mặt của chủ nhân cung Hỏa Ma tối đen thế nhưng lại vô cùng kinh ngạc, cô gái này quá thần bí, lại có thể ngăn cản được một đòn của mình, trong lòng hắn không yên.
"Người trẻ tuổi, ngươi tới từ giáo nào, trưởng bối có biết ngươi đang quậy phá ở nơi này không, đứng mắc sai lầm, đừng gây phiền phức cho tộc nhân mình." Có người nói.