Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Ngươi!" Người hộ đạo Thiên Nhân tộc rút lui, hỗn độn hiện lên, miệng nhuốm máu, hắn đã bị thương rất nặng nhất là khi nhìn thấy chiếc sừng trên mặt đất kia thì khiến hắn giật mình, nơi đó dính máu lấp lánh ánh đen.
Đây là đại thần thông tuyệt thế của hắn, chiếc sừng này có thể khiến trời xanh cũng phải nứt, chém rớt nhận nguyệt sao trời, thế nhưng giờ lại bị chém gãy, vô cùng đáng sợ.
Thần chủ Khổng Tước nói chỉ một câu, ông già rồi, khiến cho lồng ngực của Người hộ đạo chập trùng, vô cùng tức giận và không phục!
"Mỹ nhân từ xưa than xế chiều, anh hùng không muốn thấy đầu bạc." Thần chủ Khổng Tước khẽ nói, đây là một cảm ngộ và cũng là bất đắc dĩ, hắn nghĩ tới tương lai của mình, thể nào cũng sẽ có ngày như vầy.
Bởi vì, tới cảnh giới cỡ này của bọn họ thì hiểu rõ, nhân vật dù mạnh tới đâu thì cũng sẽ có một ngày hủ diệt*.
(*): Diệt vong mục nát.
Thậm chí, thập hung cùng lắm cũng tới thế này, bọn họ dù có đạt tới đỉnh cao không thể cao hơn nữa thì chung lại vẫn phải đi tới cuối con đường, muốn tọa hóa trong dòng sông thời gian.
Hắn hoài nghi Lôi đế, Côn Bằng... đều là bị năm tháng chém một đao, sau đó bại vong, hiện giờ hẳn là không thể trên đời nữa.
Lúc này, Khổng Cầu Kỳ vui sướng, tuy là thân người thế nhưng cũng hiện ra một chút phần vốn có, lông đuổi tỏa ra, lông chim năm màu xinh đẹp, một con khổng tước đang xòe đuôi.
Dù là Thiên Nhân tộc thì sắc mặt của ai nấy đều rất khó coi, Thần chủ Khổng Tước quá đáng sợ, vừa đối mặt thì đã làm trọng thương Người hộ đạo.
"Ầm!"
Khí thế kinh khủng tỏa ra, hỗn độn buông xuống từ trời cao bao phủ nơi này, Người hộ dạo tuy gầy gò, da bọc xương thế nhưng lúc này lại phát ra uy thế không gì sánh được.
Đây chính là cơn giận của chí cường giả, kéo lấy sức mạnh chư thiên, loáng thoáng có ánh sao hạ xuống Thiên Chi Thành này.
Trước và sau lưng Người hộ đạo nằm dày đặc pháp liên đan dệt với thiên và hòa vào với nhau, lúc này tựa như là thiên phạt, rất nhiều sao lớn xuất hiện trên bầu trời, Thiên Chi Thành có chí cường giả xung đột, đây là vấn đề rất lớn.
"Tinh lực của ông đã khô cạn, không bằng một phần mười lúc toàn thịnh, hiện giờ đánh một trận với ta thì chẳng có chút phần thắng nào." Thần chủ Khổng Tước bình thản nói.
Hắn sẽ không lưu tình, không thích vẻ lấy thế đè người của Thiên Nhân tộc, bắt nạt một thiếu niên như vầy, cộng thêm quan hệ giữa hắn và Liễu Thần thì chắc chắn sẽ không ngồi nhìn.
"Xoẹt!"
Sau lưng Thần chủ Khổng Tước hiện lên năm luồng cầu vồng cao ngút trời, tỏa ra hào quang rực rỡ cứ như là năm thanh tiên kiếm tuyệt thế cắt ra hỗn độn, chặt đứt quy tắc trật tự đang từ trên trời giáng xuống kia.
Lúc này, sắc mặt của Người hộ đạo ửng hồng, nuốt xuống một ngụm máu, cả người hắn cứ như đang đạp trên một vách đá cheo leo, một cước giẫm hư không rồi từ từ hạ xuống.
Sợ hãi, bất đắc dĩ, càng nhiều chính là vô lực!
Lập tức hắn mất đi nhuệ khí, không có chút tinh khí thần gì, đòn đánh này đã đánh tan mọi niềm tin của hắn, chung quy lại hắn đã già yếu không thể chịu nổi một trận.
Mấy vị đại Thiên Thần Thiên Nhân tộc đều biến sắc, trong lòng âm u, Người hộ đạo tuổi quá lớn, sớm đã không còn sức chiến đấu đỉnh cao nữa.
Ầm!
Người hộ đạo đạp mạnh một cước lập tức trong thiên địa hiện lên ký hiệu lấp lánh, một luồng sức mạnh khó tả hiện lên bao phủ cả tòa Thiên Chi Thành này, hình thành nên thần uy vô thượng.
"Hả!"
Giờ khắc này, toàn bộ Thiên Nhân tộc đều ngẩn đầu, dù là xa tới mấy thì ai cũng đều kinh ngạc không thôi, bởi vì có người đang mở ra đại trận Hỗn độn do sáu đại Thiên Nhân bố trí từ thời đại thái cổ.
Áp lực mênh mông xuất hiện, hỗn độn tràn ngập trừ trên trời tràn xuống bao phủ tòa thành này!
Sự tình chuyển lớn rồi!
Lúc này, đừng nói là người đang trong cung điện, dù là tu sĩ Thiên Nhân tộc cũng căng thẳng, trong lòng sinh ra luồng hoảng sợ, quan hệ tới "tộc vận" trong tương lai!
Mấy vị đại Thiên Thần Thiên Nhân tộc sắc mặt trắng như tuyết, trong lòng bồn chồn, không hề hi vọng sẽ xảy ra tình huống như thế này, bọn họ kết minh với Khổng Tước tộc, hiện giờ đã bị làm lộn tùng phèo lên, hậu quá khó mà lường được.