Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Khi đó, lúc hắn còn trẻ, chỉ là một con khổng tước, trong một vùng núi nọ thấy một cây liễu với chín chạc cây tạo thành chín cửu thiên, khí hỗn độn lượn lờ.
Bên trên mỗi chiếc lá liễu đều nâng một ngôi sao, cành cây đâm vào trên chín tầng trời, cô đọng huyền hoàng, đại đạo như thác nước từ trên trời buông xuống nhấn chìm lấy nó.
Cảnh tượng đó, vĩ đại không gì sánh được, đấy là một ấn tượng vô cùng sâu sắc của thần chủ Khổng Tước khi còn nhỏ, một đời cũng khó mà quên được.
Sau đó, cây liễu xanh mơn mỡn đó nhỏ xuống một giọt chất lỏng lưu chuyển hào quang, chiếu rọi ra cảnh tượng chư thiên!
Giọt chất lỏng này khác với tất cả những giọt khác, phối hợp với khí tức của Đạo, những dị tượng chư thiên tinh thần vờm quanh, cuối cùng lại trùng hợp nhỏ trúng lên trên người chú khổng tước nhỏ này.
Từ đó về sau, vận mệnh của thần chủ Khổng Tước đã thay đổi, hắn nhanh chóng bộc lộ tài năng rồi quật khởi trong tộc. Nhưng từ ngày đó trở đi, hắn cũng không còn thấy cây liễu kia nữa.
Sau khi hắn trưởng thành, thực lưc càng ngày càng mạnh mẽ, đi qua vực ngoại thì bất ngờ phát hiện được một thần quốc cổ xưa, nơi này có điêu khắc một cây liễu, được vô tận sinh linh cúng bái.
Sau đó, ở một châu nào đó, hắn từng thấy qua một thần ma vô cùng cổ xưa và có đề cập tới cây liễu này, kết quả người này biến bắc.
Sinh linh cổ xưa kia khi còn trẻ từng thấy một cây liễu nổ tung dưới đại đạo và cửu thiên, hóa thành một hạt giống dung hợp đạo tắc, cứ thế biến mất.
...
Hết thảy những thứ này, từ trước tới nay đều khiến thần chủ Khổng Tước không thể nào quên được, hiện giờ đã mạnh tới mức này, thế nhưng hắn vẫn cảm thấy sự mạnh mẽ và đáng sợ của Liễu Thần, khiến người khác kính nể.
Vì vậy, mặc dù người của thượng giới đều cho rằng Liễu Thần tiến vào cánh cửa Nguyên thủy thì sẽ phải chết, nhưng hắn lại cảm thấy, sẽ có một ngày cây liễu này sẽ tái hiện trên thế gian.
"Lương tâm của Thiên Nhân tộc các ngươi bị chó ăn rồi à? Một người liều mạng bảo vệ thiên tài của các ngươi, hi vọng của tương lại, kết quả lại rơi vào kết cục này, không sợ làm trái tim của người các nguội lạnh à, từ nay về sau thì ai dám giao du với các ngươi nữa?!"
Khổng Cầu Kỳ tức giận, chỉ mắng từng người một trong cung điện to lớn này, hắn chửi ầm lên, nước miếng văng tung tóe thiếu chút nữa đã văng đầy mặt của một vài Chân Thần rồi.
Thậm chí, có mấy lần hắn định phun thẳng mặt Thiên Thần thế nhưng thấy hơi quá trớn, dù là Khổng Tước tộc cũng sẽ trách phạt hắn cho nên phải nhịn lại.
Nhưng, về phía Chân Thần thì hắn chẳng kiêng kỵ gì cả, đầu ngón tay giơ ra chỉ thẳng ngay mũi của một số người, đặc biệt có người đang cười khẩy.
Hắn nhảy tới, nước miếng tua bay tóm chặt lấy cổ áo của đối phương, mắng to: "Ngu xuẩn, ngươi cười cái gì, lòng lang dạ sói, không hiểu được cảm hơn à, còn đấy mà cười, vẻ cay nghiệt vô tình của ngươi thì đáng để kiêu hãnh hả?"
Người bị nắm cổ áo kia tức giận, đường đường là Chân Thần thế nhưng lại bị người khác khinh nhờn, lúc này muốn nổi giận thế nhưng thần chủ Khổng Tước nhìn quét qua, lúc này liền ráng nhịn xuống.
"Vân Hi đâu, ngươi đi gọi nàng tới đây, có người liều mạng bảo vệ như thế, nàng ở đâu, đứng ra đây nói chuyện cho ta!"