Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Đây là một thanh niên với con mắt lấp lánh có thần, quan sát xung quanh, ánh mắt tựa như lưỡi câu vậy.
"Ừm!"
Bên cạnh, tộc nhân của hắn nhắc nhở, kho nhẹ một tiếng, Khổng Tước tộc tới một nhóm người, cũng không phải là ba tên lăm băm, đều là cao thủ cả.
Người này lập tức nghiêm túc lại, không còn dùng ánh mắt tìm kiếm kia nữa. Hắn với một thân đạo y năm màu, nghiên túc đứng thẳng, tiên phong đạo cốt, có một luồng khí xuất trần, hoàn toàn khác xa hồi nãy.
Thiên Nhân tộc không nói gì, đã sớm chú ý tới hắn, bởi vì chỉ có mình hắn đang ở Thần Hỏa cảnh, thực lực yếu nhất, đối lập hoàn toàn với những Khổng Tước đầy đáng sợ kia.
"Vị đạo huynh này không biết xưng hô ra sao?" Một vị Chân Thần hỏi, thần chủ Khổng Tước đi phía trước nên có Thiên Thần tiếp đón, mà người này dù sao cảnh giới cũng không cao nhưng lại đi phía sau hiển nhiên thân phận không bình thường, cho nên tiến tới chào hỏi.
"Bần đạo Cầu Kỳ, ha ha..." Người này bắt đầu cười lớn, nói: "Ta có duyên phận cực sâu với tộc các ngươi, đạo lữ của ta chính là Thiên Nhân tộc."
Hắn chính là Khổng Cầu Kỳ, cũng chính là Nhị Ngốc Tử năm xưa, nhờ vào trận pháp của Thiên Nhân tộc để tới thượng giới.
Mấy người Thiên Nhân tộc ngạc nhiên rồi nhớ lại, con Khổng tước này năm xưa từng xuất hiện trong lãnh địa của Thiên Nhân tộc, hắn tới từ hạ giới!
"Là đạo hữu của tên Vân Thương Hải kia?" Có người nhỏ giọng nói, Vân Thương Hải là tổ phụ của Vân Hi.
"Vân Hi đâu, bé gái dó phải gọi ta một tiếng là cô tổ phụ*." Khỏng Cầu Kỳ tóc đen như mực, con mắt rất sáng cười nói.
"Vân Hi đang bế quan." Một tên Thiên Thần mở miệng.
Nhị ngốc tử kinh ngạc, hắn chỉ là đang nói chuyện với Chân Thần, chỉ sơ ý nhắc tới Vân Hi vậy mà lại có Thiên Thần đáp lại.
"Tiền bối, mời đi bên này." Mấy vị Thiên Thần rất lễ kính, mời thần chủ Khổng Tước tiến vào trong một cung điện hùng vĩ, coi như là khách quý, đối xử long trọng.
Khổng Cầu Kỳ cũng không có đi vào bàn tản bộ bên ngoài, chuẩn bị tìm tổ phụ Vân Thương Hải của Vân Hi nhờ chút việc.
"Nghe nói Thiên Nhân tộc phát sinh biến, ta tới là xem thử." Thần chủ Khổng Tước nói, ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế báu, hắn được sương mù hỗn độn bao phủ đồng thời có hào quang năm màu, khí tượng kinh người.
Nên biết, bất kể là ở hạ giới hay là thượng giới thì bộ tộc Khổng tước đều rất đáng sợ, cường giả xuất hiện lớp lớp, không thiếu Thiên Thần, tung hoành thế gian, là một trong những chủng tộc đáng sợ nhất.
Dù là Thiên Nhân tộc ngày xưa huy hoàng tới mấy thì cũng chỉ kết minh với bộ tộc này, không hề có chuyện trên cao nhìn xuống, chứ đừng nói là hiện tại!
Mà chủ của tộc này há là phàm tục? Đây tuyệt đối là chúa tể một phương, được xưng là thần chủ Khổng Tước, cái danh hào này đủ để chứng minh tất cả.
"Đa tạ tiền bối." Thiên Thần Thích Thác cảm ơn, hiện giờ bọn họ nhận phải áp lực không nhỏ, bên ngoài có rất nhiều đại giáo tới, lúc này thần chủ Khổng Tước lại giá lâm thì không tính là chuyện xấu.
Dù sao, quan hệ giữa hai tộc vẫn tĩnh là hòa thuận, không đến nỗi kết thù và đối địch.
"Thiếu niên Hoang kia đang ở Thiên Chi Thành?" Thần chủ Khổng Tước hỏi.
Trong lòng đám Thiên Thần của Thiên Nhân tộc đều nhảy rộn, nhân vật như vầy tới đây tuyệt đối không phải chỉ vấn đề này, nhưng lại khiến bọn họ thấy khó khăn.
"Cổ tổ làm sao còn chưa tỉnh lại chứ?" Trong lòng bọn họ sầu lo, thần chủ Khổng Tước quá lợn hại, bọn họ dù là Thiên Thần cũng không thể chống lại hắn.
Trong tộc chỉ có mỗi lão Thiên Nhân mới có thể đè ép hắn nửa phần, ngoài ra thì chẳng có người nào.