Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Lòng người đều là khúc thịt dài, tâm của Thiên Nhân tộc các ngươi đâu?" Thạch Hạo lớn tiếng quát.
Trong cơ thể hắn có một luồng tức tối khó mà tiêu tán, bảo vệ Vân Hi mấy chục vạn dặm, đại chiến một đường, bản thân suýt nữa thì chết đi, nhưng giờ Thiên Nhân tộc lại đối xử như vầy.
Hắn tự hỏi rằng mình có thể làm được như vầy không. Nếu như có người có nhân với mình như vậy thì hắn sẽ báo đáp bằng tất cả khả năng của mình, mà người trước mặt mình lại bắt giữ, dội gáo nước dơ lên người, muốn đoạt lấy bảo thuật của mình.
U Vũ với mái tóc tím dày và lấp lánh sáng sáng, hai mắt trong suốt, trong cơ thể ẩn hiện phù văn, hắn có khí chất siêu phàm nhập thánh, lúc này bình tĩnh mở miệng, nói: "Lòng người hiểm ác, đây chính là chú thích chuẩn xác nhất của Nhân tộc. Ngươi quen biết với Vân Hi thì làm sao không chịu lộ ra chân thân? Cố gắng ẩn giấu, mưu đồ thứ gì thì trong lòng mình rõ ràng nhất."
"Buồn cười, quá xấu hổ, hiện giờ chỉ có mấy người các ngươi ở đây, vậy trong nội khố của ngươi có gì có thể kéo xuống không, không biết xấu hổ thì cứ kéo, còn nói những lời này à?!" Thạch Hạo quát lớn.
Vẻ mặt của mấy đại Thiên Thần đều lạnh lùng đứng yên nơi đó, cứ như là từng ngọn núi lớn đè ép khiến người khó thở, mỗi người đều được sương mù bao phủ, ánh mắt lạnh lẽo.
"Giải hắn xuống, thẩm tra thì sẽ biết." Thiên Thần Thích Thác hờ hững mở miệng.
"Lý do và lấy cớ gì thì cứ nói toẹt ra đi." Thạch Hạo bình tĩnh, hắn cũng không muốn nói nhiều.
"Lão tổ, xin người hãy thu lại mệnh lệnh." Vân Hi cầu tình.
Bất kể là ở hạ giới hay là thượng giới thì Thạch Hạo đều từng cứu mạng nàng, lúc này nàng đứng ra cầu xin, không muốn hắn xảy ra bất trắc gì.
"Vân Hi, ngươi cảm thấy hắn cứu ngươi, nhưng trên thật tế là hắn đang có mưu đồ với ngươi, muốn nhằm vào Thiên Nhân tộc ta, không thể hành động theo tình cảm được." Thích Thác mở miệng, dắc mặt nghiêm túc, lời nói ẩn dụ sâu xa.
"Nhưng mà..." Vân Hi vừa muốn nói thế nhưng đã bị một vị Thiên Thần ngăn lại.
"Đi xuống đi." Một vị lão Thiên Thần vung ống tay áo thổi Vân Hi và U Vũ đi nơi xa, hai người cứ như là cưỡi sóng rời đi vậy.
"U Vũ đưa Vân Hi đi đi, tốt nhất là đi bế quan, tai họa này cứ để chúng ta xử lý, hai người các ngươi không cần quan tâm." Một vị Thiên Thần nói.
Cuối chân trời, Vân Hi vừa muốn mở miệng thì đã bị U Vũ kéo đi, nói: "Đi thôi, đừng vì hắn mà làm buồn rầu, không cần nhiều lời, trong tộc sẽ có công bằng."
Cùng lúc đó, một ông lão xuất hiện, điều khiển cốt thuyền tràn ngập phù quang bảo phủ hai người, sau đó mang về hướng bế quan.
"Tiểu hữu, người còn có gì để nói nữa không?" Một vị Thiên Thần hỏi.
Thạch Hạo im lặng, hắn không còn gì để nói, không muốn nhìn bọn họ chút nào.
"Tiểu hữu, thế này này không có chuyện tuyệt đối, Thiên Nhân tộc ta không muốn đuổi tận giết tuyệt, nếu như ngươi phối hợp thì cũng ta sẽ đưa ngươi rời khỏi thành." Thích Thác nói.