Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Một chiến chuyến thuyền dừng ở ngoài mười vạn dặm, chỉ có một người đi ra và tiến với trọng địa của Thiên Nhân tộc, sau đó lại tiến vào Thiên Chi Thành.
Đây là một vị Thiên Thần, một thân áo bào đen, quanh người có ánh đen bao phủ, sắc mặt tái nhợt không chút màu máu, giống như là cương thi vậy.
Hắn là người của Minh tộc, tới từ Minh thổ, tiến vào Thiên Thần cảnh rất nhiều năm rồi, dù vậy trên người vẫn tràn ngập một luồng tử khí u tối.
"Ta không mời mà tới, kính xin chư vị đạo huynh thứ lỗi." Hắn cười nói, chỉ là sắc mặt trắng tái trông không được tự nhiên, hơi thở lạnh lẽo như băng.
"Quý khách tới cửa, thứ cho tại hạ không có nghênh đón." Một nhân vật cao tầng của Thiên Nhân tộc nói, ôm quyền, mặc dù khó chịu trong lòng nhưng sẽ không biểu lộ ra.
Bởi vì, Minh thổ vô cùng mạnh mẽ, thượng giới có một vài nơi tử địa, đều mênh mông vô tận, hiện giờ đã hóa thành một luồng sức mạnh thống nhất, ai cũng không muốn dễ dàng đắc tội với người của Minh thổ.
"Chư vị đạo huynh, ta tuyệt không có ác ý." Thiên Thần của Minh thổ đầu tiên nêu lên lập trường của mình, loại bỏ vẻ nghi ngờ của Thiên Nhân tộc, nói: "Chỉ là nghe nói, có một thiếu niên đi vào Thiên Chi Thành này, ta tới là vì hắn."
Lời này vừa ra, mấy đại Thiên Thần của Thiên Nhân tộc không nói gì, hiển nhiên trong lòng vô cùng khó chịu, hoàn toàn chính xác, đối phương tới là vì Hoang, muốn chiếm bảo thuật.
"Ngươi ta đều là Thiên Thần, không cần nói chuyện vô căn cứ, thiếu niên kia là Hoang, đúng không? Ta biết mấy vị đều biết cả." Cường giả của Minh tộc thấy được điều không vui của bọn họ nên giải thích tiếp: "Hắn đã giết Minh tử của chính ta ở bí cảnh Nguyên Thiên."
Một vị cường giả của Thiên Nhân tộc nói: "Tần tộc mời cường giả trẻ tuổi đi luận bàn, có người chết ở trong bí cảnh thì khó tránh khỏi được, không nên trách người khác. Còn nữa, nếu muốn truy trách nhiệm thì cũng nên tới Bất Lão sơn."
Đúng, hậu bối của bộ tộc ta thực lực không đủ, không thể trách người khác." Thiên Thần Minh tộc gật đầu.
Việc này khiến mấy đại cường giả của Thiên Nhân tộc khó hiểu, chờ đợi câu sau.
Nhân vật trọng yếu tới từ Minh tộc mở miệng lần nữa, nói: "Ta rất thẳng thắng, có sao nói vậy, bộ tộc ta cũng chưa tới mức huy động nhân lực, dùng toàn bộ lực của tộc để chém giết một thiếu niên ở Thiên Nhân tộc tộc. Hôm nay ta tới, cũng chỉ là thỉnh cầu kinh văn Lôi đế ngày đó, muốn mượn nhìn sơ qua."
Mấy đại Thiên Thần Thiên Nhân tộc ngạc nhiên, không nghĩ tới hắn lại thẳng thắn như vậy, cơ bản không che giấu gì, nói thẳng ý đồ của mình.
"Mấy vị đạo huynh còn chưa biết, lần này trong lãnh địa của Thiên Nhân tộc còn có rất nhiều cường gỉa của các đại giáo, tuyệt đối không phải chỉ mình Minh thổ ta, Thiên Nhân tộc nếu như muốn độc chiếm tờ giấy vàng kim kia thì e rằng không quá thực tế." Thiên Thần Minh tộc nói.
Lời nói của hắn rất rõ, lần này có không ít đại giáo tới đây, ở bí cảnh Nguyên Thiên thì Hoang đã đạt được vận may lớn khiến chư giáo đều động lòng.
"Chiến tộc, giỏi lắm!" Thích Thác lạnh giọng nói, tiết lộ tin tức này ra ngoài, liên hợp với các giáo để gây sức ép lên Thiên Nhân tộc, nước cờ này thật hay.
Thiên Thần của Minh tộc rời đi, Thiên Chi Thành khó mà yên lặng được, cao tầng của Thiên Nhân tộc tập trung lại một chỗ, thương thảo nên đối phó ra sao.
"Thật là chuyện cười, liên kết các giáo lại với nhau để gây sức ép cho chúng ta, tưởng đại trận của tộc ta chỉ để làm cảnh thôi à? Trận pháp tuyệt thế mà sáu đại Thiên Nhân bố trí bao phủ cả tòa thành cổ này, ai tới, giết không tha!" Một lão Thiên Thần nóng tính nói.
"Không cần phải nóng như thế, bộ tộc ta không sợ kẻ khác, có đại trận Hỗn độn bảo vệ thì không cần lo lắng gì cả, không cần phải ăn nói giữ kẽ." Thích Thác nói, sau đó cau mày: "Nhưng mà, cũng cần phải chuẩn bị thật kỹ càng."
"Cần lấy ra cốt kính trấn giáo không, trước tiên nhìn ra hình dáng thật của Hoang đã." Có người nói.