Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Hắn là Hoang, nắm giữ tờ giấy vàng kim - tiên kinh của Tiên đế, hiện giờ lại đang ở Thiên Chi Thành, mọi người đều lộ vẻ khác thường.
Trong cung điện yên tĩnh này lượn lờ đầy sương mù, mấy đại Thiên Thần ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, mông lung và mạnh mẽ, tất cả mọi người không mở miệng nói chuyện, yên tĩnh vô cùng.
"Sao lại như thế?!" Sọi tóc bóng loáng của Vân Hi phấp phới, trên gương mặt xinh đẹp lộ vẻ kinh ngạc, Ma Hi đồng hành với mình lại là Hoang, có thân phận khác.
U Vũ khí vũ hiên ngang, ánh mắt đại thịnh, hắn nhìn chằm chằm thiếu niên đầy bình tĩnh phía trước, đây chính là Hoang? Từng giết qua sơ đại, chém qua Chiến vương, có bộ dáng này.
Trong cung điện, bầu không khí căng thẳng, rất khó chịu.
Thạch Hạo đứng đó chờ kết quả, hắn biết sau khi tiết lộ thân phận thì sẽ rất nguy hiểm, bất kỳ đại tộc nào cũng khó mà cưỡng lại được mê hoặc kia.
Dù sao, pháp của Lôi đế được xưng là thiên pháp, tiên kinh, đại thiên chấp pháp hạ xuống thần kiếp vô cùng đáng sợ, chính là nhân vật cấm kỵ khiến lòng người run sợ.
"Ngươi từ nơi nào tới, xuất từ giáo nào?" Một vị Thiên Thần ngồi xếp bằng trong sương mù bình tĩnh hỏi, trong cung điện lượn lờ sương mù hỗn độn, có một loại uy thế hùng vĩ.
"Ta tới từ nơi sâu của Cấm khu rộng lớn ở ngoài ba ngàn châu." Thạch Hạo đáp, lúc này bản thân hắn ôn hòa, trong mắt không chút gợn sóng, nhìn trực diện Thiên Thần.
Lời này vừa ra thì cao tầng Thiên Nhân tộc không ai không chấn động, nhưng bọn họ thân là Thiên Thần, vui buồn không hiện rõ, trông vẫn bình thản nhưng trong lòng sớm đã cuộn đầy sóng lớn.
Thiếu niên này tới từ khu vực không người đầy đáng sợ kia? Bọn họ vô cùng hoài nghi, vô cùng coi trọng.
Bởi vì, chỗ đó đại biểu cho kỳ lạ, cho mạnh mẽ, cho kinh khủng, cho thần bí, tràn ngập những thứ không biết và đáng sợ, dù là Thiên Thần cũng sẽ không tự đại cho rằng có thể chinh phục được.
"Trong khu vực không người có đạo thống sao?" Một vị Thiên Thần mở miệng, không thấy buồn vui, không biểu hiện bất kỳ vẻ gì trên gương mặt.
"Gia tộc ta sống ở trong, nhưng ta không thể nói." Thạch Hạo vẫn thể hiện vẻ đúng mực, giải đáp vấn đề của Thiên Thần, tới bước này hắn đã không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể kéo cờ lớn làm da hổ, chỉ có vậy mới có thể tự vệ được.
Vân Hi khó mà tin được, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ kinh ngạc, thiếu niên đồng hành mấy chục vạn dặm, vậy mà lại chẳng biết gì về họ.
Trong cung điện, mấy vị Thiên Thần cũng yên lặng, thời gian lâu cũng không nói gì, ai nấy đều chẳng thể bình tĩnh được.
Thời đại thái cổ, Thiên Nhân tộc huy hoàng vô cùng, có tới sáu đại Thiên Nhân cùng một đời, khai sáng ra Hoàng tộc, chinh chiến thiên hạ, tứ phương cùng tôn. Chính là sáu đại chí cường giả với vinh quang vô tận, cuối cùng tiến vào khu vực không người nhưng lại xảy ra bất trắc!