Chân Thần Tê Hà khó mà tin được, pháp bảo vàng óng phát sáng, tóc bạc phấp phới, hai mắt trợn tơ, run giọng nói: "Sao thế được chứ, hắn sao có thể phát động được tiên kinh?!"
Nàng khó mà chấp nhận được, bởi vì chí cường giả trong tộc cũng không làm được nhưng một thiếu niên lại có thể nghe được tiếng tụng kinh, khó mà tưởng tượng nổi.
"Đúng là ngoài ý muốn thiệt, nhưng hắn đã ngộ pháp, nếu không có Tiên Linh Lung hiện lên một chút cốt văn đại đạo, vậy giải thích như thế nào?" Thiên Thần Thích Thác nói.
"Trên người hắn có tiên khí, có vật chất bất hủ?" Tê Hà lộ vẻ khác thường, nói thế.
Hiện giờ nàng đã hiểu, Tiên Linh Lung là bảo vật hi thế, dù lấy báu vật của thế gian để so sánh thì giá trị của nó vẫn cao hơn nhiều, thứ này tìm khắp thế gian cũng không có khối thứ hai.
Bản thân nó không có ghi chép bí pháp thế nhưng lại có thể khắc lại tạo hóa của vùng thế giới này, hiện lên vết tích đại đạo, bởi vậy mới được gọi là tiên kinh.
Thích Thác gật đầu, cho rằng trên người của Thạch Hạo có một chút vật chất bất tử còn sót lại.
"Hiện tại Tiên Linh Lung không phải là khắc họa lại đại đạo của vùng thế giới này, mà là tu bổ lại một số đạo pháp không đầy đủ trên người của kẻ này." Thiên Thần Thích Thác phán đoán.
Nếu là vế trước thì rất dễ hiểu, bởi vì đây là giá trị của Tiên Linh Lung nên thể hiện ra. Mà nếu là vế sau, thì nói rõ trên người Ma Hi có truyền thừa vô thượng, tuy có khuyết thế nhưng là đang bù đắp.
Nhưng nếu nói theo vế nào thì đều có ý nghĩa trọng đại, thứ này có ý nghĩa là một loại bảo thuật tuyệt thế đang thành hình!
"Tên nhóc này có lai lịch ra sao, sao lại có vật chất bất tử chứ" Chân Thần Tê Hà nói.
Chỉ cần so sánh thì Thiên Thần Thích Thác xem trọng kết quả hơn, lưu ý tới pháp mà Thạch Hạo đang ngộ, nếu như giao cho Thiên Nhân tộc thì đây chính là một truyền thừa vô thương!
"Con có chút không hiểu được." Tê Hà không rõ, một thiếu niên thì sao lại nhận được một tiên khí với vật chất bất tử chứ.
"Chuyện tình thế gian không có gì là tuyệt đối, có thể chỉ là một vật nhỏ nào đó lại dẫn tới loại biến hóa thế này, bởi vì bản thân Phi Tiên thạch có lẽ đã hấp thu một chút vật chất bất tử từ trước." Thiên Thiền Thích Thác nói, nghĩ tới một vài chuyện cũ.
"Ngài nói là..." Tê Hà thỉnh giáo.
"Năm xưa, bộ tộc ta có sáu đại Thiên Nhân." Thiên Thần Thích Thác hơi híp mắt nghĩ tới quá khứ xa xưa kia, có chút hoài mong và có nhiều tiếc nuối.
Ở thời thái cổ, Thiên Nhân tộc huy hoàng tới cực điểm, uy chấn ba ngàn châu, được xưng là Hoàng tộc thượng giới, mở ra một thời đại hoàng kim.
Trong lòng Tê Hà hơi động, bà cũng từng nghe chút lời đồn liên quan tới hướng đi của sáu địa Thiên Nhân cuối cùng này nên cũng khó mà biết đúng sai, trong tộc cũng có rất nhiều người không biết thế nào.
Dù là Chân Thần cũng khó hiểu rõ được, bọn họ đã chết như thế nào? Đó là một đề tài cấm kỵ!
"Vào thời điểm mạnh mẽ nhất và huy hoàng nhất, bộ tộc ta khó gặp được đối thủ, xưng tôn thiên hạ." Trong ánh mắt của Thiên Thần Thích Thác lóe lên hào quang, vô cùng ngóng trong thời kỳ đó.
"Họ đã đi nơi nào?" Chân Thần Tê Hà cẩn thận hỏi, hiển nhiên đang nói tới sáu đại Thiên Nhân kia, thừa cơ hội này mà hỏi tiếp.
Thiên Thần Thích Thác khẽ thở dài, nói: "Sáu đại Thiên Nhân cuối cùng này đều tới khu vực không người, vừa đi là mấy chục, mấy trăm vạn năm, trong đó năm người kia không một ai trở về nữa."
Đây chính là nguyên nhân dẫn tới Thiên Nhân tộc sa sút, nếu không, sáu đại Thiên Nhân cùng trở về thì vẫn là Hoàng tộc thượng giới này!