Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thạch Hạo cơ bản không có ý thức được rằng mình đang nhấc Phi Tiên thạch lên, hiện trường yên lặng như tờ, hắn thì chìm đắm trong thế giới của mình.
"Chuyện này... còn có thiên lý nữa hay không?!" Một đám Thiên Nhân kinh hãi sau đó là biến sắc, tộc này xưa nay chưa hề có ai thành công nhưng thiếu niên trước mắt này lại đang nhấc kỳ thạch kia lên.
Ai nấy đều ồ lên, có Thiên Nhân tộc trẻ tuổi chịu không nổi, nhốn nháo khắp nơi.
Hơn mười vị thiên tài của ngoại tộc cũng khiếp sợ, bọn họ có quan hệ thân thiết với tộc này nên tự nhiên biết lai lịch của khối đá này, đây chính là đá thời tiên cổ, khó mà lay động được.
Hiện giờ có người đánh tan nhận thức nhấc Phi Tiên thạch qua khỏi đỉnh đầu, đồng thời cũng chẳng mấy vất vả, vô cùng tự nhiên.
"Thần lực kinh thật!" Dù là tên sơ đại kia cũng chỉ có thể giương mắt mà nhìn, phát ra sự thán phục như vậy, hắn từng ôm lấy thế nhưng cũng chỉ nhấc lên được có một thước, kiên trì trong chốc lát mà thôi.
Tất cả mọi người đều thất kinh, cảm thấy khó mà chấp nhận được.
Đôi mắt của Mạn Châu Sa Hoa mở to, tuyệt đối không ngờ rằng sẽ có kết quả như thế này, cái tên quỷ chẳng hề vừa mắt, da mặt dày cộm lại thành công!
"Thảm!" Nàng lẩm bẩm và muốn chạy trốn, từng cá cược với Thạch Hạo thế nhưng giờ lại thất bại, hậu quả khó mà lường được.
Hoa Sen cũng thay đổi sắc mặt, hiện giờ làm gì cho phải đây? Dù thế nào cũng không nghĩ tới người này thật sự có thể nhấc bổng khối đá tiên cổ này, cứ như đang mơ vậy.
Trước đây không lâu nàng còn khiêu khích còn cười nhạo Thạch Hạo, cho rằng hắn không bao giờ nhấc tiên thạch lên nổi, giờ thì kết quả ngay trước mắt.
Hai cô gái nhìn nhau, cảm thấy đại sự không ổn, nghĩ tới vụ cá cược vừa nãy thì khiến cả người khó chịu, thật sự sẽ là đạo lữ của thiếu niên này hay sao?
Nghĩ tới kết quả này thì vẻ mặt hai người liền biến đổi, bị dọa cho sợ hãi, cảm thấy tự mình hại mình. Điều kiện mà mình đưa ra không ngờ đối phương lại thực hiện dễ dàng như vậy.
Hai cô gái kiêu căng tự mãn, trước nay ăn nói chưa bao giờ khép nép, vẫn luôn giữ phong thái tự tin, từ chối thiên tài của các tộc, hiện giờ phải cùng gả cho một người?
Nghĩ tới kết quả này thì thà giết các nàng đi còn dễ chịu hơn, nếu như chuyện này truyền đi thì các nàng chịu sao nổi, quá mất mặt mà!
"Trời ạ, có người nhấc bổng được Phi Tiên thạch!"
Sân diễn võ nhất thời loạn cả lên. Có người hét lớn truyền về nơi xa, chuyện này có sức chấn động nên đã kinh động tới rất nhiều Thiên Nhân.
"Tên quỷ kia thành công?"
Có không ít người không có đi vào mà chỉ đứng bên ngoài sân diễn võ, bởi vì quá nhiều người bên trong rồi. Lúc nhận được tin tức này thì không ai không ngạc nhiên, tất cả đều vô cùng chấn động.
Xưa nay chưa hề có một ai giơ tiên thạch lên được cả nhưng giờ lại có người làm được, duy trì tư thế đó rất lâu, tin tức này liền lan nhanh.
"Chẳng lẽ nói, ba viên minh châu xinh đẹp nhất của tộc ta đều sẽ trở thành đạo lữ của hắn hay sao? Ông trời ơi, ông hãy mau mau hạ xuống tia sét đánh chết ta đi cho rồi!" Có người kêu la đầy tuyệt vọng.
Sự yên tĩnh ở khu vực này bị phá vỡ. Mọi người khó có thể bình tĩnh được nữa, khắp nơi sôi trào.
Mạn Châu Sa Hoa, Hoa Sen khi nghe được lời nói của mọi người thì vẻ mặt càng không thể kìm nén được nữa, đặc biệt cảm nhận được tất cả ánh mắt đều tập trung về phía mình, hai người hận không thể có khe nứt nào chui xuống cho xong.
"Làm sao bây giờ?"
Hai người bốn mắt nhìn nhau, không có chút biện pháp nào.
Mạn Châu Sa Hoa với một thân y phục màu đỏ lấp lánh như ngọn lửa rực cháy, da thịt trắng như tuyết, giờ phút này nhíu chặt lông mày. Thật sự sầu lo.
Hoa Sen bạch y thánh khiết, nàng vô cùng khó chịu nhưng cũng không có cách nào, nghĩ tới việc sắp trở thành đạo lữ của tên quỷ kia, mấy năm sau lại sinh con, nàng gần như phát điên.