Dịch: Ngân
Biên: ronkute
(*): Bàn tay của trời xanh.
"Nó lại xuất hiện nữa..." Thạch Hạo nhỏ giọng, có vui, có buồn, có mất mát, vô số cảm xúc ngổn ngang, tâm tình phức tạp.
Hắn quan sát bên trong cơ thể mình, cốt văn như là những nét bút xoay ngang, dựng thẳng, cong tròn, nén lại... xây dựng với nhau, sáng rực như ánh bình minh, dày đặc như sao trời, thánh lực tự hiện ra.
Năm xưa, bởi vì khối cốt này mà máu và nước mắt cùng chảy, xảy ra quá nhiều chuyện, buồn vui hợp tan, một đời này của hắn cũng vì thế mà thay đổi theo.
Từ lúc cơ thể bị móc cốt đẫm đầy máu, cho tới khi sinh mệnh hấp hối, bị lãng quên ở Thạch thôn trong Đại hoang, lại tới một người quật khởi, chinh chiến thiên hạ... tất cả đều do khối chân cốt này gây nên.
Cốt văn sao lại tái hiện? Nỗi lòng của Thạch Hạo như sóng lớn, không cách nào bình tĩnh được, những dấu vết này đang ngưng tụ lại với nhau.
"Rầm!"
Bên trong Phi Tiên thạch cứ như chuông sớm trống chiều, có đạo âm xuyên thấu qua cánh tay truyền vào trong cơ thể của hắn, lay động để hắn cẩn thận giác ngộ, chịu phải sự dẫn dắt vô cùng lớn.
Cốt văn dày đặc trong máu thịt cứ như là nước thép nóng rực mà hừng hực chảy xuôi, không ngừng tràn về toàn bộ thân thể, hiển lộ toàn bộ màu sắc của loại bảo thuật kia!
Thạch Hạo áp chế xúc động thu hồi lại tâm tình, tập trung toàn bộ tinh thần để cảm ngộ hoa văn này, muốn mình nắm giữ trọn vẹn, đây là một cơ hội hiếm có.
Cả người hắn rơi vào trạng thái không minh, vùi đầu vào trong trạng thái vong ngã, trong mắt chỉ có bảo thuật, chỉ có cốt văn!
Đây là một loại cảm ngộ ở cấp độ cực sâu, tâm tình bình tĩnh, từng tia ký hiệu ngưng tụ thành hình hiện ra trong người hắn, bị hắn hiểu rõ cặn kẽ.
Bảo thuật của Chí tôn cốt trời sinh sinh ra thì đáng sợ biết dường nào, phức tạp tới cực điểm, toàn bộ phù văn đan xen với nhau cứ như bầu trời đầy sao, rất khó nhớ hết.
Thạch Hạo không biết khi bỏ qua cơ hội này thì lần sau còn có thể nhìn thấy loại bảo thuật này nữa hay không, cho nên vứt bỏ hết tạp niệm, chỉ muốn ghi nhớ loại bí pháp này.
Trong nhất thời, hắn yên lặng không hề có chút cựa quậy nào, vùi đầu vào thế giới trong cơ thể mình.
Xung quanh, tất cả mọi người lộ ra sắc mặt khác thường, tên quỷ này sao không lên tiếng nữa?
Dù nói gì đi nữa thì mọi người cũng đều giật mình, hắn nhấc Phi Tiên thạch lên ba thước so với mặt đất nhưng rồi đứng yên, duy trì trạng thái này vô cùng lâu.
Đây cần phải có lực đạo đáng sợ tới mức nào?
Nên biết, mấy vị kỳ tài vừa nãy đã tốn hết tinh lực mà cũng chỉ lay động được, còn vị sơ đại kia thì nhấc lên được một hai thước thì không cách nào kiên trì được nữa.
Hắn lại có biểu hiện cỡ này, thật là đè ép cả đám người này!
Mạn Châu Sa Hoa và Hoa Sen đều biến sắc, đây là một tên quái vật như thế nào? Thật sự rất sợ hắn thừa thế xông lên, nhấc bổng giơ lên cao, hai người nhìn nhau, vừa khiếp sợ lại vừa lo lắng.
"Thật là lợi hại, tên điên này quả nhiên có tiền vốn để tự kiêu, lẽ nào hôm nay hắn sẽ giơ khối kỳ thạch này lên ư?"