Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Trong thành, đường xá rộng rãi, đá xanh làm nền, ven đường có quần thể kiến trúc vô cùng nhiều, cũng có những linh sơn tươi sáng rực rỡ liền kề với nhau, trông rất đặc biệt.
Hai cô gái này chân không hề chạm đất, lăng không vụt tới, nhanh chóng tiếp cận hồ nước xanh thẳm nơi Thạch Hạo ở, tiến tới gần tịnh xá trong rừng trúc kia.
"Ồ, có người tới, mùi hương thơm thiệt, hình như là hai cô thiếu nữ." Thạch Hạo nói.
Chân Thần Tê Hà tức giận liếc hắn, chẳng còn vẻ nghiêm túc của vị thần nên có, tâm tình không ổn định, luôn cảm thấy thiếu niên này chẳng chút đáng tin gì.
Trong cơn gió thoảng qua, rừng trúc xanh mơn mởn phát sáng, xuyên qua những hàng cây có thể nhìn thấy hai thiếu nữ đang nhanh chóng lại gần, lướt nhanh trên mặt hồ, quần áo phấp phới.
"Tiên tử đạp sóng." Thạch Hạo mở to hai mắt nhìn về nơi đấy, đây là một hình ảnh vô cùng mỹ lệ, hai giai nhân tuyệt đại đang lướt nhanh trên mặt hồ xanh thẳm, tóc đen bay lượn, cặp mắt như nước, như tiên giáng trần.
"Tiền bối, là hai người mà tiền bối nhắc đây sao? Ta... tuyệt đối không có ý kiến gì!" Thạch Hạo thẳng thắn nói.
Bà lão lập tức không vui, bà cảm thấy, bản thân không bằng lòng, hơn nữa là vô cùng lớn!
Đây là hai thiếu nữ với khí chất hoàn toàn khác nhau, nhưng đều vô cùng mỹ lệ.
Một cô gái áo quần màu đỏ thước tha, như Mạn Châu Sa Hoa*, yêu diễm và thịnh liệt, mang theo khí tức thần bí, mái tóc cũng là màu đỏ rối bời trước sau nơi cổ.
(*): Các bạn tham khảo ở đây https://vi.wikipedia.org/wiki/Lycoris_radiata
Mà một người khác áo trắng xuất trần, tóc xanh lục phấp phới, thanh lệ nhã trí, như bông sen mới nở, châm ngọc đạp trên mặt hồ, những gợn sóng màu xanh lam nhẹ nhàng lan ra.
Trên mặt hai người chẳng có chút tươi cười nào, lẽ ra phải xinh đẹp quyến rũ nhưng nay mặt chẳng hề cảm xúc, đi vào rừng trúc cúi chào bà lão rồi sau đó ngồi xuống.
Các nàng cũng chẳng hề liếc nhìn Thạch Hạo, vừa nãy nhận được tin tức có một tên "không phải người dễ dãi" đánh chủ ý lên các nàng nên mới vội vàng tới đây.
Hai cô gái rất bất mãn, bởi vì các nàng luôn là người nắm giữ chủ động, việc hôn nhân chưa bao giờ bị sắp xếp, vậy mà gần đây lại có người gợi ý tuyển đạo lữ cho các nàng.
Hiển nhiên, chính là người trước mặt này.
Những kiệt xuất trẻ tuổi của các tộc trong những năm vừa qua đều mang những lễ vật vô cùng quý giá tới bái phỏng với ý định cầu hôn thế nhưng đều bị cự tuyệt cả, nay sao lại tùy ý như vầy?
Hai người như quên đi Thạch Hạo, dù liếc nhìn cũng chẳng có lấy một cái, mà chỉ ngồi nói chuyện với Tê Hà, ba người ngồi trên đôn đá thưởng thức trà ngon đàm luận cảm ứng Thiên Nhân.
Dưới bầu không khí quái lạ này thì Thạch Hạo cũng chẳng hề lúng túng gì cả, ngược lại lại dùng dáng vẻ hứng thú đánh giá hai thiếu nữ mỹ lệ này.
Hắn cũng không nói lời nào mà chỉ nhìn chằm chằm các nàng, quan sát ngũ quan xinh xắn tới tóc dài bóng loáng, tiếp tới cái cổ trắng ngần, vòng eo nhỏ bé mảnh mai, cặp đù thon dài, nhìn từ trên xuống dưới, không hề rời mắt.
Cuối cùng, hai thiếu nữ này cũng không cách nào chịu đựng được loại ánh mắt đầy tính xâm lược kia nữa, cứ như bị con sâu bò khắp cơ thể vậy nên lập tức trừng hắn.
"Cái tên xấu xa nhà ngươi, nhìn cái gì hả?" Thiếu nữ mặc áo đỏ quay đầu nhìn hắn, trong đôi mắt đẹp tóe lên ngọn lửa, bộ dạng rất tức giận.