Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Đạo lữ, tu hành, nhân sinh." Thạch Hạo sờ sờ cằm, không có tỏ thái độ.
"Tuổi trẻ là tuổi rực rỡ nhất, tựa như ánh bình minh, như đang mùa hè, giữ lại mỹ lệ. Đừng chờ sự buồn tẻ của mùa thu, loanh quanh trong sự hiu quạnh cùng tiếc nuối." Bà lão cảm khán.
Sau đó, bà đứng dậy, cũng không mở miệng nữa.
Bà để lại hai thiếu nữ, tươi mát xinh đẹp, quyến rũ hơn người, phụ trách việc chăm sóc những sinh hoạt thường ngày c*̉a Thạch Hạo.
"Cứ vậy đi sao, nói là cần phải có đạo lữ, tuyệt đại mỹ nhân đâu, vì sao không đề cập với ta?" Thạch Hạo nhỏ giọng nói, trơ mắt nhìn bóng lưng của bà lão rời đi.
Hai thiếu nữ đầu tiên là kinh gạc, sau đó là lén cười, cuối cùng là cười ngặt nghẽo.
"Kỳ thật ta cũng không nhát như thế đâu, có thể ngồi nói chuyện với ta lâu một chút c*̃ng được mà." Hắn tự rót tự uống.
Hai thiếu nữ không biết nên khóc hay nên cười nữa, đây là kỳ tài nguýt trời mà thần linh trong tộc xem trọng ư? Nói năng chẳng cẩn thận gì cả, hai người cười thầm.
"Ồ, lẽ nào chính là hai nàng, cái gọi là đạo lữ là đưa tới một đôi luôn à?" Thạch Hạo xoay người nhìn về hai thiếu nữ này, cặp mắt chớp chớp đầy rạng rỡ.
"Ấy, không phải!" Hai thiếu nữ hoảng sợ, tim đập loạn xạ, vội vàng lùi lại.
"Hẳn đúng là như thế chớ?" Thạch Hạo cười nói, chăm chú nhìn hai nguời.
"Vèo!"
Hai thiếu nữ nhanh chóng chạy trốn, lao ra khỏi rừng trúc, rời xa hồ nước xanh thẳm, lúc này mới vỗ vỗ ngực nhìn nhau.
"Muốn hù chết người ta à, tên khốn này là thiên tài sao, giết một vị Chiến vương?"
"Ta lại có cảm giác bất lương, chẳng có chút tiết tháo* gì cả!"
(*): Tiết tháo - Chí khí cương trực và trong sạch.
Bên cạnh hồ nước xanh thẳm, Thạch Hạo thu lại nụ cười nhìn về phía hai người vừa rời đi, cau mày nhẹ giọng lẩm bẩm: "Một đời thanh danh của ta."
Hắn có chút sầu não, làm sao mới có thể rời khỏi Thiên Nhân tộc đây, ở càng lâu thì chắc chắn sẽ bại lộ thân phận, không thể che giấu được.
Hắn bưng ly rượu đứng dậy, cất bước dọc theo con đường mòn trong rừng trúc tới trước một ngọn núi đá rồi nhảy lên, phóng tầm mắt chiêm ngưỡng kỳ cảnh hồ nước kia nhưng thật ra đang âm thầm quan sát cả tòa thành lớn.
Đáng tiếc, tòa thành trì này quá lớn, tựa như là một Tiểu thiên thế giới, không nhìn thấy điểm cuối, động phủ vô số, ngọn núi tú lệ được tiên vụ trắng vờn quanh.
Ngoài ra, những tuyến đường chính rất lớn, cùng với hàng loạt cung điện lầu các, giống như kiến trúc bình thường của những thành trì khác vậy.
Không cần nghĩ cũng biết, rõ ràng tòa Thiên Chi Thành này được đại trận kinh thế bảo vệ, đừng nói là hắn, dù là Thiên Thần cũng khó công phá được, không cách nào xông ra.
Sau đó không lâu thì hai thiếu nữ trở lại, chăm sóc thật chu đáo, từ giới thiệu cảnh vật xung quanh cho tới bưng trà rót nước, rót rượu gắp thức ăn đều rất nghiêm túc.
Đương nhiên, chủ yếu là do Thạch Hạo không có trêu chọc các nàng nữa.
"Nơi đây còn có thắng cảnh đẹp nào nữa không?" Thạch Hạo thấy buồn chán nên hỏi hai thiếu nữ.
"Cả tòa Thiên Chi Thành này đều là thánh địa, là tịnh thổ vô thượng, biết bao tộc nhân ao ước muốn vào thế nhưng đều không có tư cách, khắp nơi đều là thắng cảnh cả." Một thiếu nữ đáp.
"Có nơi nào đặc biệt chút không? Ví như hang động chân long, ổ tiên hoàng, mộ Chiến đế, à không, là mộ Thiên Nhân vô thượng chứ." Thạch Hạo nêu ví dụ.