Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Tiền bối, ý tốt ta xin ghi nhớ, nhưng ta còn có chút chuyện quan trọng nên không thể quấy rầy Thiên Nhân tộc được." Thạch Hạo uyển chuyển từ chối.
Khu bình nguyên màu máu này không còn sục sôi nữa mà khôi phục lại vẻ yên tĩnh, các phe nhân mã lần lượt rút đi, mặt đất dần trống trải, chỉ còn một vài cường giả đang lảng vảng bên trên.
"Đây há lại là đạo đãi khách chứ, tiểu hữu đã cứu Vân Hi, hộ tống đoạn đường dài, về tình về lý thì bộ tộc ta đều phải cảm tạ thật lớn mới đúng." Thích Thác nói.
Bộ tử y tung bay, hiển lộ khí chất cao quý, được Thiên Thần pháp liên vờn quanh, quanh thân mờ mịt quang vụ, bề ngoài cũng chỉ tầm bốn mươi tuổi, ánh mắt lấp lánh.
Thạch Hạo cũng không muốn đi Thiên Nhân tộc, nhưng mà hắn biết, hơn phân nửa là không thể từ chối được lời mời của vị Thiên Thần này, đánh giá tình cảnh và thực lực thì khó có thể chạy thoát.
"Ta luôn kính ngưỡng Hoàng tộc, ngày khác nhất định sẽ tới bái phỏng." Hắn cũng không muốn từ bỏ nỗ lực cuối cùng này.
Thích Thác nở nụ cười, nói: "Tiểu hữu lo lắng quá nhiều, kỳ thật cũng không cần như vậy, chúng ta chỉ là muốn tận hết tâm ý mà thôi."
Xung quanh, từng pháp liên đan dệt hình thành nên chiếc lưới rạng ngời, thần bí và mạnh mẽ, vẻ siêu phàm và vô cùng thần võ của vị Thiên Thần đứng ở giữa nơi đó được tôn lên.
Cuối cùng, Thạch Hạo và Thích Thác rời đi, một vị Thiên Thần mời nhiệt tình như vầy thì hắn không còn lựa chọn nào khác, không cách nào từ chối được.
Bình nguyên màu máu xa dần, từ từ mơ hồ, cuối cùng trên chân trời chỉ còn lại một vệt màu đỏ sậm mà thôi.
Thiên châu, cây cỏ xanh tốt, núi non rộng lớn, linh khí vờn quanh.
Đối lập với Ma châu, Thiên châu bao la, mênh mông, an lành, địa linh nhân kiệt, các tộc hưng thịnh, các thần đều có, chiến sự ít diễn ra.
Ven đường, có động phủ tiên cổ, có núi lớn hỗn độn, có rừng bia mai nha*, có những nơi thông thiên, các kỳ cảnh và di tích cổ xưa đếm không xuể.
(*): Mai nha - Chữ viết và tượng Phật trên vách núi.
"Ma Hi!"
Vân Hi kinh ngạc, nàng thấy Thạch Hạo trong một tòa thành, nàng cũng chưa hề quay lại trong tộc thế nhưng địa vực này tuyệt đối an toàn, đây là một tòa thành c*̉a Thiên Nhân tộc.
"Lại gặp nhau nữa rồi." Thạch Hạo cười nói.
Thiên Nhân xung quanh đều nhìn lại, bởi vì thân phận của Vân Hi hiện tại không hề tầm thường, tương lai nhất định sẽ trở thành chí cường giả.
Thạch Hạo không rõ, nhân vật trọng yếu của Thiên Nhân tộc cũng chưa hề rời đi mà nghỉ ngơi ở nơi này.
"Đang tìm hai người khác." Vân Hi khẽ nói.
Thiên Nhân tộc có một nhóm người trẻ tuổi cùng tiến vào vùng đất cổ thần bí kia, thế nhưng cũng chỉ có bốn người tìm và dung hợp được với Thiên Mệnh thạch, là biểu hiện về tiềm lực đầy mạnh mẽ của mình.
Trên đường trở về thì bọn họ bị chia tách, những Thiên Thần bảo vệ bọn họ đã tách nhau ra bỏ chạy.
Hiện giờ tính cả Vân Hi nữa thì cũng chỉ có hai người thoát hiểm, còn hai người kia chẳng rõ tung tích, cao tầng của Thiên Nhân tộc không hề từ bỏ, vẫn không ngừng tìm kiếm quanh đây.