Chiến Thiên Ca rên khẽ một tiếng, mặc dù đã nhanh chóng dịch chuyển cơ thể nhưng vẫn bị chặt đứt lìa. Nửa thân thể phía dưới rớt xuống mặt đất, còn nửa trên thì lơ lửng giữa trời.
Sắc mặt của hắn tái nhợt, không hề có chút màu máu, lại đại bại như thế này!
Thạch Hạo vô tình, thanh chiến đao trong tay chém về trước kéo theo Tiểu thiên thế giới lôi đình kia, bên trong, cây cỏ càng xanh tươi, hồ nước thêm xanh thẳm, vô cùng chân thực.
Mà giữa không trung lại có một luồng hào quang như là phi tiên hạ xuống, Chiến vương muốn chạy trốn thế nhưng không thể.
"Bụp!"
Nửa thân thể còn lại của hắn tả tơi, bị chùm sáng xuyên thủng, sức chiến đấu một thân tiêu hao tới bảy phần, thảm hại không thể tả nổi, bị kích rơi nhào xuống mặt đất.
"Bí thuật Lôi đế!" Hắn cắn răng nói, Chiến đế - vị cổ tổ trong tộc sớm đã đoán được chí tôn Nguyên Thiên sở hữu truyền thừa Lôi đế.
Trước mắt, hắn tự mình trải nghiệm cho nên hoàn toàn chứng thực được, trong bí cảnh đó Hoang đã đạt được bảo thuật Lôi đế.
Kiếp quang Cửu thiên chính là thể hiện hữu hình nhất của bí thuật cấm kỵ Lôi đế, cùng tương ứng với Tiểu thiên thế giới lôi đình mà Thạch Hạo xây dựng thành khắc dấu vào trong hư không, như là tiên quang đánh xuống vậy.
"Chiến vương!"
Những người xung quanh đều hét lớn và xông về trước, nếu như Chiến Thiên Ca chết ở nơi này thì bọn họ cũng chẳng cần sống nữa.
Răng rắc!
Thạch Hạo bước về trước, khắp nơi đều là tia chớp, đầu tiên là xuyên thủng bốn tên Tôn giả, mi tâm chảy máu, bọn họ ngửa đầu ngã nhào về sau.
"Liều mạng với hắn!" Đây chính là tử sĩ Chiến tộc, trong mắt hiện ra hung quang vồ giết về trước.
"Keeng!"
Bên trong Tiểu thiên thế giới lôi đình mà Thạch Hạo xây dựng nên không ngừng vọt lên từng thanh binh khí, thứ này hóa thành một mảnh cầu vồng nhằm về phía trước.
Tiếng bụp bụp không dứt bên tai, chỉ trong nháy mắt, mười mấy người đã bị đánh chết, khó có thể ngăn cản được bước chân của hắn.
"Đây chính là sự tự phụ của ngươi? Chỉ đến thế mà thôi." Thạch Hạo nhìn Chiến Thiên Ca, giọng nói bình thản, nâng chiến đao trong tay lên cao, ánh đao lấp lánh khiến người khác sợ hãi.
Sắc mặt của Chiến Thiên Ca trắng bệch bởi vì nửa thân thể dưới đã mất đi, mất máu vô cùng nghiêm trọng, sức chiến đấu giảm mạnh, không thể chống lại được.
"Dừng tay!"
"Giết!"
Xung quanh, những bộ hạ còn sót lại của Chiến vương hét lên, dũng mãnh không hề sợ chết áp sát về trước, một khi Chiến vương bị chết thì bọn họ cũng chẳng có kết quả tốt lành gì.
Ầm!
Thạch Hạo cất bước, thời khắc này thể xác và tinh thần hắn rất trong sáng, đạt tới một trạng thái kỳ diệu, cảm ngộ bảo thuật Lôi đế, tìm hiểu tạo hóa ở bên trong, lý giải hiểu rõ hơn một bước nữa.
Hắn cất bước như trước kia, kết hợp cùng thiên địa này, đi kèm là ánh chớp, từng bước tiến lên như là tiếng trống nổ vang.
"A..." Có người kêu thảm rơi vào trong nhịp điệu này, dòng máu khắp người đều chập chùng, run rẩy theo bước chân của hắn.
"Bụp!"
Hơn mười tu sĩ Liệt Trận cảnh sắc mặt tái nhợt, trong nhịp điệu đặc biệt cộng hưởng theo bước chân của hắn thì trái tim của những người này nổ tung, sau đó cả người phun đầy máu, ngửa đầu ngã về sau.