Chiến Thiên Ca ngửa mặt cười to, mái tóc tung bay, từng sợi lấp lánh, hiển lộ hết vẻ bất phàm.
Hắn là Chiến vương một đời, thiên tư tuyệt thế, nếu không phải trong tộc xuất hiện một cặp sinh đôi "Chiến tử", đánh vỡ sự cân bằng thì hắn chính là Vương duy nhất trong mấy chục đời này.
Vốn hắn sinh ra trong Chiến Đế tộc, cũng quật khởi từ trăm triệu nhân khẩu, bộc lộ tài năng, vượt qua mấy chục đời tiên hiền, hắn có thể không mạnh?
"Chuyện hài của ngươi chẳng chút vui tai gì cả." Hắn có phong thái khí thôn sơn hà, trong hai mươi năm này hắn đã đi khắp mấy châu nhưng chưa hề gặp phải đối thủ!
Nếu không phải kiêng kỵ tổ huấn, hắn đã khiêu chiến và đánh bại hai Chiến vương sinh đôi trong tộc, thành Vương vô thượng duy nhất rồi.
"Chuyện cười cũng được, thật cũng được, ngươi chỉ cần biết rằng, đêm nay chính ta sẽ giết ngươi là được." Thạch Hạo bình tĩnh nói, từng bước áp sát về trước.
Hắn trầm ổn và điềm tĩnh, cũng không phải vì không có thời gian mà liều lĩnh ra tay, hắn đang tích tụ sức mạnh để khí thế của mình tăng lên, muốn đạt tới đỉnh cao nhất.
Hắn chưa bao giờ xem thường đối thủ, dù cho có khí phách vô địch thì cũng sẽ dốc toàn lực xuất thủ, đây cũng chính một trong những nguyên nhân trọng yếu mà Thạch Hạo có thể một đường hát vang, có thể đi tới ngày hôm nay.
"Trước kia ta không muốn chiến đấu với ngươi là bởi vì ngươi không xứng, sợ làm dơ tay của ta. Bây giờ, ngươi tràn đầy tự tin, khôi phục lại đỉnh cao, vậy thì sẽ giúp ngươi toại nguyện, cắt đầu ngươi." Chiến Thiên Ca nói.
Vóc người hắn cao lớn, sợi tóc phất phới, mắt phượng có thần, cả người trắng sáng như tuyết cứ như được tạc từ ngọc thạch vậy, có một cảm nhận khó nói thành lời.
Khí thế của hắn tăng vọt, rõ ràng chỉ là một bóng người cao ráo thế nhưng lúc này dường như là hung thú từ tiền sử rời khỏi hang ổ, ép người khác phải nghẹt thở.
Xung quanh, toàn bộ thủ hạ đều rút lui, thân thể không ngừng run rẩy, không thể nào chịu nổi uy thế đó, mặc dù đều là Tôn giả nhưng tinh lực c*̃ng quay cuồng, lảo đảo rút lui, suýt nữa thì phun máu.
Đây chính là oai phong của Chiến giả, hắn thân là Vương c*̉a bộ tộc, tuy rằng còn trẻ thế nhưng đã lộ ra tài năng, phong thái tuyệt thế, khó có thể đối đầu!
Ba vầng huyết nguyệt treo lơ lững trên cao, ánh trăng chiếu rọi xuyên qua màn sương mù trên chiến trường, ánh đỏ tươi và thê diễm, chiếu lên trên mặt đất khô cứng và lạnh lẽo kia.
"Nói nhảm nhiều quá, giết ngươi thiên địa sẽ yên tĩnh." Thạch Hạo bước đi đầy mạnh mẽ, khoảng cách mỗi bước, thời gian bước đi, chẳng hề có chút biến hóa gì, đạp trên mặt đất hình thành nên một nhịp điệu nhất định.
Sau đó, nhịp điệu đáng sợ này không chỉ cộng hưởng với thiên địa, mà còn khiến sắc mặt của cường giả Chiến tộc gần đó trắng bệch, không ngừng lảo đảo.
Sao thế này? Những Tôn giả kia đều lộ vẻ nghiêm túc.
Bước chân của Thạch Hạo cứ như trống thần của thiên đình không ngừng vang vọng đương đại, khiến trái tim mỗi người đều phải đập mạnh theo.
Thùng, thùng, thùng...
Đây là một khúc thần âm đáng sợ, nhịp điệu nhàm chán và đơn giản thế nhưng lại chấn cho huyết khí của mọi người đều bạo động, có mấy người chịu không được, cảm thấy mình muốn nổ tung.
"Bụp!"
Cuối cùng, có người há miệng phun máu tươi, gian nan thoát khỏi nhịp điệu đáng sợ này, sau đó nhanh chóng lùi ra xa nếu không quả thật sẽ nhập ma làm nổ tung bản thân mình.
"Ầm!"
Chiến Thiên Ca cất bước, một bước hạ xuống, mặt đất run lên, vết nứt lan xa tới mấy dặm, một cước dẫm lên mặt đất liền ảnh hưởng và quấy rầy nhịp điệu này.
"Bụp!"
Mấy người kia miệng phun máu, mượn cơ hội này để phá tan ràng buộc, phá tan thần âm trốn về nơi xa.
Tất cả mọi người đều sợ hãi, thiếu niên này là người như thế nào, chỉ dựa vào nhịp điệu của bước chân mà đã khiến bọn họ suýt chết.
Chiến vương xuất thủ, hắn một bước là trăm trượng, chớp mắt vọt tới gần.
Trong nháy mắt, hắn hoàn toàn khác hẳn, cứ như là một ngọn núi thái cổ khó có thể vượt qua được xuất hiện, đánh tan mây mù, hiện ra ở đương đại, kinh sợ lòng người.