"Ra tay, bắt tất cả lại." Người trẻ tuổi đó ra lệnh.
Vừa mới xuất thủ thì Thạch Hạo liền bất cẩn, cảm thấy Miễn dịch pháp lực trong nháy mắt có thể giải quyết tên lão bộc kia và sẽ bắt được tên hậu đại Vương tộc này lại.
Không nghĩ rằng, người trẻ tuổi này lặng lẽ xuất thủ lấy ra một kiện pháp khí quái lạ, đó là một Ngọc tịnh bình trắng nõn muốn hút hắn vào trong, Miễn dịch pháp lực vô hiệu!
Có thể thấy được, thân thể của Thạch Hạo từ từ nhỏ lại, từ chiều cao bình thường hóa nhỏ thành cao hai tấc và đang bay về ngay nơi miệng bình.
Lão bộc kia ra tay giúp đỡ, cùng nhau khống chế chiếc bình này.
Chiếc bình trơn bóng như ngọc, có một loại phù văn vô cùng đặc biệt, có thể hút lấy núi cao sông lớn, vô cùng đáng sợ và siêu phàm.
"Các ngươi bắt cô gái kia lại, để ta diệt hắn." Người trẻ tuổi tự đắc, đây chính là lần đầu tiên hắn khống chế chiếc bình này và đã thành công.
"Mở!"
Thạch Hạo hét lớn, lúc này không thể lo nghĩ nhiều nữa, cả người bùng phát phù văn, lấy cục bùn vàng trong lò luyện đan ra rồi ném về phía trước.
"Đó là vật gì?" Người trẻ tuổi kêu quái dị.
Bởi vì khi cục bùn vàng được ném tới ngay miệng bình thì liền chặn ở nơi đó, những hoa văn trên bảo bình bị ăn mòn khiến chiếc bình nhanh chóng mờ đi, mất đi ánh sáng lộng lẫy.
Thạch Hạo cách miệng bình không xa, hiểm trong hiểm, suýt chút nữa thì bị thu vào trong, chỉ còn cách vài thước, mượn cơ hội này rốt cuộc thoát vây.
"Không thể, bảo cụ này là bí bảo hi thế, gần hóa thành pháp khí Thiên Thần thì làm sao mất đi hiệu lực chứ!?" Người trẻ tuổi phát điên.
Một vị lão tổ của Chiến tộc vô cùng yêu quý hắn nên mới ban cho pháp khí này, để hắn mang vào bình nguyên màu máu thí luyện, theo lý thuyết thì không thể bị phá mới đúng thế nhưng lại bị ăn mòn.
Thạch Hạo nhanh chóng hóa lớn, từ cao hai tấc thành chiều cao người bình thường đáp lên mặt đất, sau đó mạnh mẽ xuất thủ đánh giết tên lão bộc Thần Hỏa cảnh kia.
Dưới cái nhìn của hắn, người này mới nguy hiểm nhất, trừ khử đi thì đại cục liền định.
Ầm!
Lúc này, Miễn dịch pháp lực còn chưa hết tác dụng, còn một chút thời gian cuối cùng nên hai người nhanh chóng giao thủ, máu tươi tung tóe, hai tay của lão bộc bị bẻ gãy bay vụt lên.
"Ngươi..." Hắn kinh hãi.
"Thu cho ta!" Bên cạnh, người trẻ tuổi hét lớn, vẫn đang không ngừng khống chế Ngọc Tịnh bình thế nhưng đáng tiếc là vô dụng, hắn lấy pháp khí này đụng vào bùn vàng lập tức chiếc bình bị hủy.
Bùn vàng có lai lịch bất phàm, xuất từ Cấm khu không người rộng lớn, đương nhiên cũng không phải là khối bùn vàng thật sự, mà nó có mang một ít đất vàng hóa thành mà thôi.
Dù vậy thì cũng đủ khiến bí bảo này mất đi hiệu lực.
"Bụp!"
Lão bộc địch không lại, bị Thạch Hạo đánh chết.
Đám người vây công Vân Hi thấy thế thì sợ hãi muốn bỏ chạy nhưng đáng tiếc là đã chậm, Thạch Hạo quyết đoán đánh gục từng người, không một ai chạy thoát.
"Đến phiên ngươi rồi." Thạch Hạo ép về trước, ra tay với người trẻ tuổi này.
Trận chiến này chẳng chút kịch tính, người trẻ tuổi của Chiến tộc tuy bất phàm thế nhưng cũng chỉ kiên trì được hơn mười chiêu thì liền bị giết.
Trên thực tế, trong cùng thế hệ, người có thể chống đỡ được hơn mười chiêu của Thạch Hạo cũng không nhiều, hắn cũng tính là kẻ hiếm thấy, ít người được như hắn.
Thạch Hạo thu lại Ngọc Tịnh bình này, đây là một bảo bối tốt ấy vậy mà hiện tại phù văn đã tổn hại không ít, thật chẳng biết nói gì nữa.
"Quá đáng tiếc." Hắn vô cùng đau lòng.
"Ngươi có thể chặn lại được một Thần khí." Vân Hi giật mình.
Thông qua lần này Thạch Hạo càng cảnh giác hơn, Miễn dịch pháp lực cũng không phải là vô địch, gặn phải Chân Thần thì chỉ có thể rút lui, mà gặp phải pháp khí cấp độ cực cao thì cũng khó tạo nên tác dụng.