Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Một niệm sinh, trăm đời cô quạnh. Ánh mắt chuyển, thương hải tang điền."
Phần cuối thiên địa, bóng ảnh khổng lồ mơ hồ kia mở miệng, hắn vẫn ngồi xếp bằng ở đó cứ như sống cùng trong năm tháng trước kia, quan sát ba ngàn châu của thượng giới.
Đó là một vị Chiến đế!
Hắn xưng hùng ở thái cổ, sáng lập thần thoại, khai sáng một truyền thuyết Đế tộc, là một vị tồn tại cổ xưa vô thượng.
Không ai nghĩ tới hắn vẫn còn sống. Dựa theo cốt thư ghi lại thì hắn sớm đã tọa hóa trong dòng sông thời gian rồi, trở thành bụi và đất, làm sao có thể trở lại?
Đây là cảnh tượng khó tin khiến người khác khó tưởng tượng được!
Chiến đế, quân lâm thiên hạ, từng chinh chiến ba ngàn châu, ngạo thị Cửu thiên Thập địa, tắm rửa máu của vô số bá chủ, là tồn tại chí cao với uy danh vô địch.
Ai cũng nói hắn đã chết, sớm đã đưa ra kết luận thế nhưng nay hắn lại tái hiện ở thượng giới khiến các thần run sợ, không ai không kinh hãi.
"Đại mộng trăm vạn năm, xưa nay ai biết được?"
Một bên, ký hiệu lấp lánh đầy trời, lão Thiên Nhân ngồi xếp bằng ở trong hư không lộ ra chư thiên, ba ngàn đại giới chuyển động theo hắn, vô số thần ma hiện lên tụng kinh quanh hắn, tôn hắn thành vị thần chí cao.
Đây là một cấm kỵ, từ Nhân thành Thiên, sáng lập Hoàng tộc ở thượng giới, chinh phạt chư thiên, tắm rửa máu huyết chúng thần, khai sáng ra huy hoàng thái cổ!
Hai người hình thành nên sự chênh lệch rõ ràng, một là mơ hồ còn một soi sáng tương lai cổ kim.
Hai người vừa gặp mặt, cũng tính là nhã nhặn, không có đại chiến kịch liệt với nhau, cứ như hai chiếc chuông thái cổ vừa khai quật, rũ xuống những bụi trần của năm tháng, phát sinh đạo âm.
"Con đường của ngươi đã lệch, quên tu hành thế nào rồi à." Lão Thiên Nhân mở miệng, ý tứ tang thương thế nhưng cũng vô cùng to lớn, toàn bộ bình nguyên màu máu, phạm vi mấy trăm ngàn dặm đều vang vọng tiếng nói của hắn, thậm chí chấn động hướng về Ma châu.
Chỉ trong nháy mắt, vô số nhân vật mạnh mẽ trong thiên địa này đều bị kinh động, đặc biệt là phương hướng Ma châu, rất nhiều người kinh sợ, có Thiên Thần lạnh cả sống lưng.
"Lão Thiên Nhân phục sinh rồi." Có Giáo chủ khẽ nói lộ vẻ nghiêm túc, lời nói rung rung khiến mặt đất Ma châu như run theo.
Chớp mắt, bóng hình của lão Thiên Nhân trên bình nguyên màu máu kia tựa như vượt qua thời không, đâu đâu cũng cảm nhận được, vô số ánh mắt đều dõi về nơi đây, không ai là không sợ hãi.
"Nhân sinh và tu hành, chính là không ngừng sửa chữa sai lầm của chính mình, nói gì tới việc quên và lệch." Chiến đế mở miệng, bóng người mơ hồ ấy càng thêm to lớn chiếm cứ toàn bộ trời đất.
Tiếng nói của hắn rất bình thản thế nhưng cứ như là tia chớp xuyên thủng đại địa, vượt qua núi sông rộng lớn, chấn động cả mặt đất bao la, khiến chúng sinh đều run rẩy.
Chiến đế tái hiện! Hắn vẫn chưa tiến vào trong bình nguyên màu máu, bóng người mơ hồ kia cũng chỉ là pháp tướng, chân thân vẫn còn ở Ma châu, mở miệng như thế càng thêm chấn thế.