Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thạch Hạo tiến lên, từ trong đất chui ra ngoài, thời cơ vừa tới liền đi hái quả Kim Bồ.
Kim quang như ngọn lửa chiếu ra ngoài, hương thơm ngát đắm say lòng người, thấm tận xương cốt người khác, chỉ trong nháy mắt đã khiến tinh thần sảng khoái như muốn vũ hóa phi thăng.
"Hả?" Trong lòng hắn kinh dị, hái không được!
Cây nhỏ này mặc dù đang khô héo thế nhưng lại vô cùng cứng chắc cứ như được đúc từ thần kim vậy, cuống của quả này cũng là như thế cũng không cách nào vặt xuống được.
Hắn từng nghe Vân Hi nói nói, cây Kim Bồ là một tài liệu luyện khí hiếm thấy, hoàn toàn chính xác, cơ thể mạnh như hắn mà cũng không cách nào bẻ gẫy được.
"Xuống đây nào." Hắn hơi dùng sức, cây Kim Bồ phát sáng, cuống quả bị vặt đứt.
Nhưng lúc này lại xảy ra kinh biến, lông tóc cả người Thạch Hạo dựng đứng, một luồng sức mạnh kinh khủng từ dưới đất lao lên chấn hắn bay sang ngang, máu tươi phun xối xả.
Nếu không phải năng lực của miễn dịch pháp lực tác dụng thì hắn chắc chắn đã bị đánh gục rồi! Đó là một chùm ký hiệu sáng rực đánh lên trên người hắn.
Người đàn bà trung niên của Chiến tộc xuất hiện, tóc mây kéo dài, chân vàng đong đưa phát sáng, tay ngọc vung lên lao ra từ trong lòng đất, nhanh chóng cướp lấy quả Kim Bồ ngập tràn hương thơm kia.
Thạch Hạo đại hận, vào thời khắc sống còn lại bị người khác cướp mất, việc này khiến hắn tức giận.
Đây cũng chỉ là linh thân của người đàn bà Chiến tộc đuổi theo Thạch Hạo vào sâu trong lòng đất, tuy rằng bị kích thương ở huyết trì thế nhưng cũng không đáng ngại, bà ta ẩn mình tiến về nơi này.
Có thể nói, mục đích của bà ta giống như Thạch Hạo, là muốn bên dưới lòng đất xảy ra biến cố để rồi đi hái quả này, đồng thời làm chim sẻ, đứng sau chờ bọ ngựa bắt ve.
"Bà..." Thạch Hạo suýt nữa thổ huyết, vốn là tính toán người khác thế nhưng giờ mình lại trở thành con mồi, làm việc không công.
Vù một tiếng, thiên địa rung động, một tràng năng lượng đáng sợ tỏa ra bao phủ khu cổ địa này.
Thạch Hạo biến sắc, tuy rằng không cam lòng thế nhưng cũng lập tức triển khai đại thần thông Súc địa thành thốn trốn về nơi xa, bởi vì thứ tồn tại được thai nghén trong huyết trì tựa như đang thức tỉnh.
Hiện tại chạy trốn là quan trọng nhất, chuyện khác không còn quan trọng.
"Muốn đi à, không dễ vậy đâu, lưu mạng lại." Người đàn bà trung niên Chiến tộc tiếp tục truy kích, muốn giết hắn cho bằng được.
Thạch Hạo vẻ mặt rất khó coi, cái gọi là miễn dịch pháp lực cũng có hạn, hiển nhiên với cảnh giới Tôn giả trước mắt thì không cách nào có thể đối kháng lại được Chân Thần.
Lần này đã chịu thiệt lớn, bản thân lại bị thương, đánh mất quả Kim Bồ là tổn thất nặng nề nhất.
Ầm!
Đại địa nứt toác, một thanh cốt đao vọt tới, ánh trắng hừng hực, tên Cốt thần kia vụt lên phát ra tiếng rít chói tai, nói: "Muốn trộm thần quả của ta thì lưu lại mạng đi."
Xoẹt một tiếng, ánh đao như cầu vồng dài tới ngàn trượng, chém về người đàn bà trung niên của Chiến tộc kia, sát khí ngập trời!
Nơi xa, tam đại Chân Thần đều dừng lại, bọn họ cũng chưa hề rời đi xa, phóng mắt nhìn tới vùng đất cổ kia thì thấy cảnh tượng ấy liền giật mình và lộ nét mừng.