Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Vân Hi cảm thấy "độ tự sướng" của tên này quá ghê, hơn nữa da mặt vô cùng dày, trên thượng giới này nàng cũng chưa hề gặp một người nào như thế.
"Ngươi tuy rằng đã cứu tính mạng của ta thế nhưng giữa chúng ta không thể xảy ra chuyện đó được." Nàng cẩn thận từng từ biểu đạt ý của mình, khéo léo từ chối hắn.
"Thật là khiến người khác đau buồn mà, cứ thế bỏ đi sao, lại gặp nhau, có thể năm tháng đã thay đổi, thương hải tang điền." Thạch Hạo lắc đầu.
"Ngươi đang nói linh tinh gì thế, nhanh lên đi, truy binh phía sau kìa." Vân Hi nói, nàng cũng không thèm nói chuyện nữa, thiếu niên này chẳng hề kiêng kỵ thứ gì, thứ gì cũng nói được.
Chiến trường thời viễn cổ vô cùng rộng lớn, từng màn sương mù đỏ thẫm lượn lờ, có người nói đây chính là sương máu bay lượn của thần ma sau khi chết đi từ thời xưa.
Mặt đất khô cằn không có một ngọn cỏ. Có thể nhìn thấy những di cốt, có vàng có trắng có đen, rất nhiều vạn năm qua đi thế nhưng vẫn lấp lánh ánh sáng.
Hai người tiến bước, trên đường đi không ngừng biến đổi phương hướng, bởi vì phát hiện được sinh linh vô cùng kinh người, tối thiểu phải là Chân Thần nên tìm cách vòng qua lãnh địa của chúng.
"Thơm quá!" Thạch Hạo hít hít mũi, ngũ giác của hắn vô cùng nhạy cảm, thần giác siêu phàm nên cảm ứng được làn hương thơm ngát từ xa lan tới.
Rất nhanh, Vân Hi cũng nghe thấy được không khỏi thay đổi sắc mặt, dựa vào cảm giác thì đây có khả năng là thiên tài địa bảo sắp chín.
Hai người nhìn nhau sau đó thu lại khí tức, cẩn thận tiếp cận về trước, rất nhanh đi vào một khu rừng đá thì liền lộ vẻ kinh dị.
Bởi vì, xuyên qua màn sương mù, nơi sâu trong rừng đá kia tỏa ra hào quang óng ánh cứ như là ngọn lửa hoàng kim đang nhảy múa, khiến sương mù đều tản ra.
Đến nơi này thì mùi thơm càng thêm nồng nặc, thấm ruột thấm gan khiến người khác say sưa.
"Đó là thứ gì?" Thạch Hạo chấn động trong lòng, trong chiến trường quạnh hiu này lại có dược hương, tuyệt đối không phải là chuyện nhỏ.
Hắn và Vân Hi đều khép kín lỗ chân lông để bản thân dường như tịch diệt, không hề tỏa ra chút sinh cơ nào, không hề có chút tiếng động xuyên qua rừng đá rồi áp sát về nơi đó.
Một ngọn núi vắt ngang, sương mù bao phủ, sát khí tỏa ra, khiến lông tơ người khác dựng đứng.
"Đây là... một ngọn cốt sơn?!" Vân Hi âm thầm hoảng sợ, sau lưng toát ra luồng khí lạnh.
Thạch Hạo nheo mắt lại, cũng giật mình trong lòng, nơi này quả nhiên không bình thường, phía trước rừng đá có một ngọn cốt sơn cao tới mấy ngàn trượng, lượn lờ từng đám mây đen, sát khí bức người.
Vô hình tựa như có một luồng xu thể bàng bạc ép người khác không thở nổi.
Cốt sơn yên lặng, nó được hình thành từ xương cốt, có di cốt của hoàng kim Cự nhân, có hài cốt của Giao, còn có khung xương của Nhân tộc, vô số xương cốt chồng lên nhau hình thành nên ngọn núi này.
Đây tuyệt đối là nơi chẳng tốt lành gì, vừa mới tới đây đã khiến người khác rét run.