Thạch Hạo ngạc nhiên, thân thể thướt tha, dáng người quyến rũ, là thần nữ của biết bao thế thế trẻ tuổi Thái Cổ Thần Sơn lại chủ động véo tai của hắn?
Vân Hi với mái tóc tím như là thác nước buông xõa, lông mi cong dài, mắt to linh động, trên gương mặt trắng mịn hiện vẻ ửng hồng, cũng là vì hành động này quá to gan.
Thạch Hạo rất nhanh đáp trả, vô cùng tự nhiên, đưa cánh tay ra khoác lấy chiếc eo thon của Vân Hi rồi nhẹ nhàng kéo tấm thân mềm mại ấy lại gần, có thể nghe thấy được mùi hương cơ thể khiến lòng người chập chờn.
Động tác tự nhiên, dáng vẻ trông rất điêu luyện ôm lấy tuyệt đại giai nhân này, sau đó nâng chiếc cằm lên chăm chú ngắm gương mặt của nàng.
Khuôn mặt của Vân Hi đỏ ửng, trong vẻ quyến rũ ấy mang theo nét xấu hổ, nàng cảm thấy người này tựa như đang đùa giỡn lại nàng.
Nhưng mà, nàng cảm thấy cũng là do mình trước, bởi vì động tác của nàng tựa như bày tỏ bật đèn xanh cho hành động ám muội nào đó, có chút vẻ khiêu khích.
Chỉ là, tên quỷ này quá nhanh, không chút chậm trễ, vô cùng tự nhiên, cứ thế ôm chặt lấy vòng eo thon và mềm mại của nàng, cánh tay rất ấm áp và mạnh mẽ.
Thạch Hạo nâng chiếc cằm xinh đẹp của nàng lên, bộ mặt tựa như sâu lắng và trưởng thành, nói: "Cảm ơn ông trời đã để ta gặp nàng, đây đúng là một duyên phận trời định."
Lúc này Vân Hi tựa như bị hôn mê, chuyện này là thế nào!
Nàng cảm thấy hiểu lầm quá lớn rồi, cũng không phải là người kia thế nhưng suy nghĩ của nàng lại quá mức kỳ lạ, tên quỷ này quá hả hê cùng với nụ cười hơi híp híp mắt.
Đây chính là muốn "quyến rũ" nàng, động tác lại điêu luyện vừa nhìn là biết chẳng phải kẻ tốt lành gì, việc này khiến nàng ngượng ngịu, hối hận không thôi.
"Rầm!"
Vân Hi nhanh chóng đánh bay bàn tay đang nâng chiếc cằm của nàng ra, nàng cũng không muốn bị đùa giỡn, hành động này quá mức thân mật.
Mặc dù người này đã cứu tính mạng của nàng thế nhưng không thể "xằng bậy" được.
"Không cần phải nghi ngờ đâu, nàng và ta có thể gặp gỡ ở bình nguyên màu máu này thì tuyệt đối do ông trời sắp xếp." Thạch Hạo ôm lấy tấm thân cao ráo và nhỏ nhắn của nàng, cảm nhận vẻ mềm mại cùng với mùi hương đặc biệt của thiếu nữ, biểu hiện vẻ chẳng hề sợ chết.
"Ta nhận lầm người rồi!" Vân Hi xấu hổ, vùng vẫy để hắn buông mình ra.
Nàng xinh đẹp vô cùng, tóc tím bóng loáng tung bay như tơ lụa, cặp mắt to như nước hồ thu, lúc này nàng nhíu mũi, vẻ ảo não này trông vô cùng quyến rũ khiến người khác mê mẩn.
Thạch Hạo cũng không buông tay, vẫn ôm chặt lấy eo thon, còn tay khác thì luồn vào mái tóc mềm mại nhẹ nhàng vuốt vuốt cái lỗ tai xinh đẹp của nàng.
Vân Hi kinh hãi, động tác của tên quỷ này quá nhanh và ngang tàng, không ngờ lại to gan như thế nên nàng lập tức né tránh.
Tuy rằng nàng trách chính mình sao lại có hoài nghi như thế, cho rằng người ở hạ giới kia chưa chết nên mới kích động làm ra như vậy, kết quả thật là tồi tệ.