Thời khắc này, nàng nghĩ tới rất nhiều thứ, trong lòng run rẩy, lầm bẩm: "Thần võ ngút trời, thì ra cũng có người có khí chất giống nhau, đều bất phàm như thế."
Tình cảnh trước mắt này khiến Vân Hi không cách nào không nghĩ tới thiếu niên ở hạ giới kia, hai người rất giống nhau, trong loạn quân lấy đầu địch thủ dễ như trở bàn tay, có thể nói là tài năng ngất trời.
Năm đó, lúc Thạch Hạo ở tổ Côn bằng Bắc Hải từng quát tháo phong vân, đứng thẳng trên đạo đài, đại chiến cường giả bát phương, đánh đâu thắng đó, không ai là đối thủ.
Ở Hóa Linh cảnh mà đã chém giết Tôn giả rồi!
Mà thiếu niên trước mắt này cũng y như thế, ngông cuồng đánh chết thần linh, vô cùng kinh diễm, có khí phách vô địch, thần uy lẫm liệt.
"Đi!"
Thạch Hạo lao nhanh xuống, nhấc theo tên thiên tài trẻ tuổi của Chiến tộc chạy về phía Vân Hi rồi cùng nàng bỏ chạy.
Giữa bầu trời, Hỏa Vân tước nghi ngờ không thôi, thiếu niên này có thể một kích g**t ch*t đầu lĩnh của bọn họ, có thể g**t ch*t cao thủ của Chiến tộc, mạnh mẽ tới đáng sợ thế nhưng sao lại phải chạy trốn?
Ngay cả đám hung cầm cũng như thế, biểu hiện lúc nãy của thiếu niên kia có thể nói là quá kinh khủng, quả thật là một tên ma đầu, nhẹ nhàng quyết đoán đánh gục Kim ô đầy mạnh mẽ.
Đồng thời, hắn còn tiện tay chém giết mấy con hung cầm nên khiến bọn họ kinh sợ.
"Đuổi theo!"
Đám chim thần Hỏa Vân tước cũng không phải là hạng thường nên liền tỉnh ngộ, đối phương không dám ham chiến chính là biết địch không lại.
Rất nhanh bọn họ hiểu được, đối phương có thủ đoạn thế nhưng thời gian thi triển không được lâu, hiện giờ không cách nào làm được nữa nên đây chính là cơ hội diệt trừ tốt nhất.
"Ta không ngại giết mấy tên các ngươi, ai cản thì phải chết." Thạch Hạo quát lớn.
Lời của hắn có tính uy h**p vô cùng cao, một vài ác điểu dừng lại không dám xông lên.
Nhưng, đám Hỏa Vân tước không nằm trong số này, như trước vẫn vồ giết tới.
Thạch Hạo phong ấn tên thiên tài trẻ tuổi của Chiến tộc lại rồi ném vào trong đỉnh, sau đó nhanh chóng cất thi thể của Kim ô đi.
Đối với hắn đây chính là thức ăn ngon, là huyết nhục đại dược!
"Ngươi..." Đoàn lính đánh thuê Bách Cầm tức giận, đối phương dám đánh giết đầu lĩnh Kim ô, giờ còn cướp luôn thi thể nữa thì làm sao chịu đựng được, đây là sỉ nhục.
"Vèo!"
Sau một khắc, bọn họ đờ người, Thạch Hạo kéo theo Vân Hi triển khai đại thần thông Súc địa thành thốn, sau khi lao ra không xa thì chui vào trong lòng đất, thâm nhập xuống dưới biến mất không thấy tăm hơi.
Đám hung cầm đập cánh phát động công kích mãnh liệt nhất, đánh về phía mặt đất của chiến trường cổ, tất cả đều há miệng phun ra phù văn, có không ít ác điểu vung lên cánh thần cắt đứt đại địa.
Thế nhưng đều vô dụng, tuy rằng đã phá hủy đi tầng đất này cũng không cách nào tìm thấy Thạch Hạo.
Súc địa thành thốn, chính là đại thần thông của Nhân tộc, được xưng là cực tốc trên thế gian, sở hữu nó thì trên trời dưới đất đâu cũng có thể đi, luyện tới mức cao nhất thì có thể tiến vào nhật nguyệt, ngao du vũ trụ.