Hào quang màu đỏ tỏa ra, Thạch Hạo ngồi xếp bằng bên trong dãy Huyết Hồn thảo này, bàn tay liên tục nhét từng cây vào trong miệng, trong cơ thể trong suốt như kim cương của hắn lưu chuyển một loại sức mạnh thần bí nào đó.
Thời khắc này, thân thể của hắn gần như nứt toác, huyết dịch phát sáng, xương cốt nổ vang cứ như là đang bốc cháy vậy.
Loại kỳ thảo này quả nhiên không thích hợp với những chủng tộc khác, dược tính quá bá đạo, nếu cưỡng ép luyện hóa thì sẽ phá hoại sinh cơ và sự cân bằng của cơ thể, khiến người ta bạo thể mà chết.
Mùi thơm của Huyết Hồn thảo vô cùng nồng đậm, Thạch Hạo gắng gượng nhịn đau, áp chế loại biến hóa này, mỗi tấc cơ thể đều lấp lánh cốt văn nguyên thủy ngăn cản lại xu hướng giải thể của bản thân.
Vân Hi thì bảo vệ ở bên cạnh, hiện tại nói gì cũng đã không được, hơn nữa đối phương vô cùng bướng bỉnh không hề nghe khuyên ngăn.
"Dược tính thật bá đạo mà, thật là lợi hại." Thạch Hạo cắn răng nói, bên ngoài thân thể xuất hiện một màn ánh đỏ cứ như là ánh lửa, đây là tinh lực đang bốc hơi, hồn phách của hắn sắp sửa bị đốt cháy.
Vẫn như trước, hắn cố gắng áp chế xu thế này, ngồi xếp bằng bên trong dược hương nức mũi kia, vận dụng các loại sức mạnh để trấn áp bản thân, đảm bảo thân thể không chuyển biến xấu.
"Ngươi có thể đưa dược tính ra bên ngoài, đừng có bắt bản thân phải gắng gượng, quá nguy hiểm mà." Vân Hi nói.
"Không sao đâu!" Thạch Hạo cắn răng, cho tới bây giờ thì hắn tổng cộng đã ăn hơn một trăm năm mươi cây Huyết Hồn thảo rồi.
Bên ngoài thân thể hắn là màu đỏ tươi như máu, một luồng sức mạnh thần bí như muốn làm tan rã cả xương cốt lẫn thân thể, kèm theo đó là sức mạnh ma quái đầy đáng sợ gần như rạn nứt.
"Kiên trì!" Hắn không ngừng kiên trì, thích ứng với loại biến hóa này.
Nghe đồn, vượn ma nuốt Huyết Hồn thảo cũng sẽ xuất hiện cơn đau nhức, thế nhưng thể chất của chúng nó đặc thù nên có thể hấp thu đầy đủ dược tính giúp bản thân lột xác.
Ánh mắt của Thạch Hạo sâu lắng ngồi xếp bằng ở đó, thân thể run rẩy, cơ thể mạnh như hắn mà đã bị như thế thì có thể tưởng tượng ra được loại đau đớn đó như thế nào rồi.
Trước kia, từng có sơ đại nuốt hơn trăm cây Huyết Hồn thảo thì liền phun ra đầy máu tươi, cuối cùng thần hồn bốc cháy thân thể nổ tung.
Mà hiện tại, hắn đã ăn tới một trăm năm mươi cây, việc này đủ khiến người khác chấn động rồi.
"Rốp!"
Một tiếng vang nhỏ xuất hiện, bả vai của Thạch Hạo nổ tung, một chùm huyết hoa b*n r*, rất là lạnh lẽo ướt át. Cũng may, vết thương này không lớn, chỉ to bằng nắm đấm của con nít, cũng không coi là trọng thương.
Nhưng đây lại là một xu thế, là một biến hóa không hề tốt, lúc vết thương này xuất hiện thì cánh tay của hắn co giật, không ngừng tỏa ra mưa máu.
"Trấn áp!"
Thạch Hạo gầm nhẹ, Động thiên duy nhất cô đọng áp chế về phía cánh tay, phù quang sáng rực lấp lánh ổn định lại thương thế.
"Ngươi muốn noi theo vượn ma sao, gánh chịu toàn bộ dược tính, cưỡng ép thay đổi bản thân? Nên biết, thể chất của ngươi hoàn toàn khác với chúng." Vân Hi càng lo lắng hơn.
"Thể chất của ta còn mạnh hơn cả vượn ma thì tại sao lại không làm được chứ, nhất định có thể." Thạch Hạo lẩm bẩm, nhưng khóe miệng lại co rút bởi vì quá đau đớn.
Tới lúc này cả người hắn đều có thể nổ tung nguy hiểm tới tính mạng, một ít mạch máu cứ như là long xà nổi đầy trên làn da, gần như muốn đứt đoạn.
"Răng rắc!"
Ngay cả xương cốt của hắn cũng như thế, quả thật muốn bị bẻ gãy, những tiếng răng rắc vang lên, trong cơ thể tỏa ra hào quang hừng hực.
Một luồng bí lực không ngừng xung kích từ bên ngoài vào bên trong, vào huyết nhục, vào xương cốt khiến hắn càng thêm đau đớn khó tả.