Dịch + Biên: ronkute
"Ngươi là ai?" Vân Hi lùi lại, trong lúc vô tình chạm vào vành tai khiến mặt nàng ửng hồng, có chút ảo não cùng ngượng ngùng.
Lúc này, nàng nghĩ tới nhiều chuyện, nhớ lại thiếu niên tại hạ giới năm xưa khiến lòng chập chùng, ngươi kia chết quá đáng tiếc.
"Ta là Ma Hi." Thạch Hạo đáp, hắn có nhiều lo lắng, nếu như nói cho đối phương biết mình là ai như thế Thiên Nhân tộc cũng sẽ biết, lúc ấy có thể sẽ sinh ra biến cố.
Không biết vì sao, Vân Hi nhìn người trước mặt này lại luôn cảm thấy giống người mà mình từng quen, cũng là răng trắng như tuyết, nụ cười rạng ngời, còn cái vẻ mặt dửng dưng như không, quá giống mà.
Chỉ là nàng biết, người kia không thể xuất hiện nữa, đã chết cách đây một hai năm và được mai táng trong Đại hoang dưới hạ giới.
"Ngươi rất giống với một người mà ta đã biết." Vân Hi khẽ nói, mái tóc tím, gương mặt trái xoan trắng mịn, cặp mi cong cong, mắt to linh động cùng bờ môi anh đào đỏ tươi tôn lên vẻ đẹp hoàn hảo của nàng.
"Còn có một người như thế à, hắn tới từ bộ tộc nào, thật sự rất giống sao?" Thạch Hạo hỏi.
"Đã từng là kẻ thù của ta, sau đó ân oán được giải và còn cứu ta nữa, người này vô cùng kinh diễm, nhưng đáng tiếc mà." Vân Hi lắc đầu, hoài niệm nhiều chuyện trước kia, tâm thần nàng chợt hoảng hốt.
"Gào..."
Nơi sâu trong chiến trường viễn cổ có tiếng gầm rú đáng sợ truyền tới cắt đứt suy nghĩ của nàng, việc này cũng làm Thạch Hạo cảnh giác hơn, nơi đây cũng chẳng phải là nơi tốt lành gì.
"Chúng ta không nên nán lại lâu." Thạch Hạo nói, bất kể là nguy hiểm tới từ khu ma thổ này hay là vì tránh né truy binh ở phía sau thì cũng đều phải rời đi.
"Ngươi đi trước đi, ta không muốn liên lụy tới người." Vân Hi thể hiện lòng biết ơn, Thạch Hạo đã cứu nàng nhưng nếu tiếp tục cùng đồng hành thì chắc chắn vì vậy sẽ dẫn tới họa sát thân.
Thạch Hạo lắc đầu, nói: "Bây giờ đã muộn rồi, những truy binh kia đều thấy ta cùng đi với ngươi nên sẽ không bỏ qua, nhiện vụ hiện tại chính là rời khỏi bình nguyên màu máu này, cắt đuôi được bọn họ."
Hắn không tiết lộ thân phận của mình thế nhưng vẫn muốn giúp Vân Hi vượt qua được cửa ải khó khăn này, không đành lòng nhìn nàng bị người khác đuổi giết rồi cướp đi Thiên Mệnh thạch, cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn.
Thạch Hạo hái hết mười hai cây Huyết Hồn thảo còn lại sau đó cùng Vân Hi rời đi, đi ngang qua chiến trường cổ này, một đường Nam tiến.
"Ngươi còn ăn loại kỳ thảo này à?" Vân Hi giật mình, trên đường đi nàng phát hiện Thạch Hạo tạo ra Động thiên khiến cả người lấp lóe ký hiệu, vận chuyển cốt văn thần bí hòng luyện hóa Huyết Hồn thảo.
"Mùi vị cũng không tệ, hơi chua chua, rất ngon miệng." Thạch Hạo làm dáng vẻ thả lỏng, nếu như người ngoài thấy được thì nhất định sẽ trợn tròn mắt.
Đây chính là 'cỏ tử vong' trí mạng, người thường dám ăn sao? Sẽ khiến hồn huyết bốc cháy, thân thể bong tróc, chết ngay tức khắc!
Vân Hi vô cùng lo lắng, đối phương lại bướng bỉnh như thế, nếu cứ tiếp tục thì khả năng không bao lâu nữa sẽ chết đi, đây chính là ân nhân cứu mạng nàng thì làm sao bỏ mặc không quan tâm chứ.
"Nếu như ngươi cần thực lực thì đợi về tới Thiên Nhân tộc, để Thiên Thần trong bộ tộc ta giúp ngươi một tay, ngàn vạn đừng lấy tính mệnh bản thân để thử nghiệm như thế này." Nàng thật lòng khuyên bảo.
"Ngươi xem, ta là người liều lĩnh như vậy sao, bằng vào thiên tư của ta thì đã ngạo thị ba ngàn châu, làm sao sẽ ngu xuẩn tự sát chứ." Da mặt của Thạch Hạo rất dày, vừa nói vừa nhét thêm một cây vào trong miệng mình.
Vân Không không nói nữa, đây còn không phải là liều lĩnh chắc? Hơn nữa, càng nhìn thì càng cảm thấy, phong cách hành xử đều 'đáng ghét' như thiếu niên ở hạ giới kia, và cũng là người vô cùng thích 'tự sướng'.