Dịch + Biên: ronkute
Chín con vượn ma với thân thể đầy mạnh mẽ, lúc này cả người tỏa ra ánh đen, cơ thể lấp lánh, con đường mà chúng nó đi chính là luyện thể cực hạn, khí tức kinh khủng.
Vèo!
Chỉ trong nháy mắt chúng liền đánh tới, thể thuật kinh người trấn áp Thạch Hạo.
Sau một khắc, Thạch Hạo chuyển động, đưa Vân Hi vào trong cốt đỉnh lấp lánh, xóa đi nỗi lo sau đó thì toàn lực ứng chiến với đám đối thủ này.
Ầm!
Tiếng rung mạnh vang lên, quyền của hắn va chạm với chưởng của một con vượn ma, lập tức gió mạnh nổi lên, sóng khí ngập trời chấn động khiến chiến trường cổ nơi đây rung lên.
Đây là một con vượn ma Thần Hỏa cảnh chuyên tu thể thuật, thân thể mạnh mẽ vượt qua tưởng tượng!
Nhưng, một đòn như thế Thạch Hạo vẫn đủ khả năng chịu được, không hề rơi xuống hạ phong, sợi tóc phất phới, ánh mắt trong veo, tinh lực cuồn cuộn từ trong cơ thể lao ra ngoài.
"Thật mạnh!" Vượn ma gào thét, nó không thể ngờ được lại như thế này.
Sau một khắc, ma khí ngập trời, tám con vượn ma khác cũng xông tới, dùng hết khả năng tiêu diệt Thạch Hạo, đây là một trận huyết chiến.
Mạnh như Thạch Hạo mà cũng phải rơi vào tình thế nguy cấp, không phải là quyết đấu ở phương diện pháp lực thế nhưng cũng là một trận đại chiến sinh tử.
Cơ thể quả thật rất đáng sợ, đạt tới cực cảnh, chỉ riêng bàn về thể phách thì hắn dù đối đầu với cường giả Thần Hỏa cảnh cũng chẳng hề sợ hãi, thế nhưng chín con vượn ma này lại khác, bản thân chúng cũng đi trên con đường đưa thân thể tới cực điểm.
Chín con vượn ma với thân thể kinh khủng, cũng ở Thần Hỏa cảnh, đây tuyệt đối là một cơn ác mộng đối với những người khác, không cách nào chiến thắng được.
Thạch Hạo cũng đang rơi vào trong hiểm cảnh.
Chỉ giao thủ một chiêu mà tinh lực của hắn bị chấn cho sục sôi, bởi vì chín con vượn ma đồng loạt xuất thủ, tốc độ của hắn có nhanh hơn nữa thì cũng khó có thể chặn lại toàn bộ, hắn trúng phải một quyền!
Đây cũng không thể mang ra so sánh với việc dùng pháp lực để đối kháng, phù văn đầy trời có thể ngăn cản được hàng loạt công kích, hiện tại là đang chiến đấu ở phương diện thân thể.
Hắn có cảnh giới quá thấp, có thể ngăn cản lại như thế cũng xem như là một kỳ tích rồi!
"Giết!"
Tốc độ của Thạch Hạo quá nhanh, đại thần thông Súc địa thành thốn bày ra, mặc dù phù văn không cách nào tác dụng lên người đối phương được, sẽ bị miễn dịch thế nhưng chính bản thân mình lại có thể tăng tốc lên nhiều.
Liều mạng chiến đấu, hắn không hề bảo lưu thứ gì nữa, tinh lực cả người dâng trào giết tới mức sôi máu.
Ầm ầm!
Sau hơn trăm hiệp, tinh quang trong mắt Thạch Hạo bắn mạnh, một quyền nện ra đồng thời tốc độ tăng lên tới cực hạn đuổi theo đánh giết một con vượn ma già.
Con vượn này trước kia chiến đấu cùng với Kim ô, Hỏa Vân tước nên đã bị thương nặng, sức chiến đấu giảm mạnh, hiện tại nó trở thành mục tiêu của Thạch Hạo.
Ầm!
Thạch Hạo liều mạng nên trúng một chưởng, hai quyền và ba trảo của những con vượn ma khác, huyết dịch dính đầy trên người, thế nhưng vẫn quyết chí tiến lên, giết thẳng tới gần con vượn ma già kia.
Cú đấm của hắn phát sáng gần như trong suốt, mang theo màu vàng nhạt, sức mạnh lại tăng tới cực hạn, ầm ầm, đánh tới.
Răng rắc!
Vượn già vừa đỡ lấy thì xương cánh tay bị đấm gãy và bay ngược ra sau.
Thạch Hạo nhảy lên giết tới, gân cốt thả lỏng, cánh tay phải tựa như là lợi kiếm chém mạnh xuống, bụp, chớp mắt tước lấy đầu lâu của con vượn già này, máu đen vọt lên rất cao.
"Gào..."
Tám con vượn ma khác gào to, điên cuồng giết tới, sợ còn kinh khủng hơn lúc nãy nữa.
"Giết!"
Tới một trăm năm mươi hiệp thì Thạch Hạo khẽ quát, một quyền xuyên thủng lồng ngực của một con vượn ma mang theo từng dòng máu tươi b*n r* ngoài, đánh gục nó ngay tại trận. Mà bản thân hắn lại dính hai trảo, máu tươi đầm đìa.