Dịch + Biên: ronkute
Vùng bình nguyên này vô cùng rộng lớn, phải tới mười mấy vạn dặm, chu vi đều là màu đỏ thắm, là máu của thần ma nhuộm mà thành.
Mặc dù có một vài con đường bằng phẳng, quanh năm có người cất bước thế nhưng cũng có rất nhiều khu vực quanh năm bị sương mù màu máu bao phủ, từ viễn cổ tới giờ chưa hề tiêu tán.
"Gào..."
Thạch Hạo cõng Vân Hi, vừa mới vọt vào trong màn âm vụ này thì liền thấy một sinh linh đầy dữ tợn, trông như là người vượn thế nhưng trên người lại đầy vảy đen, con mắt thì đỏ đậm tỏa ra sát khí.
"Vèo!"
Lúc này, nó nhào tới với tốc độ kinh người, mười ngón tay giơ ra, móng vuốt sắc bén dài tới một thước cứ như là móc sắc uốn lượn, lấp lánh ánh đen.
Thạch Hạo đứng yên tại chỗ, quyền phải phát ra ánh vàng nhạt oanh kích về trước.
"Keeng!"
Hai quyền va chạm cứ như là sắt đá đụng nhau, vô cùng chói tai.
Con sinh linh này gào thét, cả người bay ngược ra sau vẽ nên một ánh đen trong hư không, tốc độ của nó cực nhanh, hơn xa Tôn giả bình thường.
Lúc này, cánh tay của nó đang co giật, móng tay đen thui dài hơn một thước bị gãy hơn nửa, máu tươi không ngừng ứa ra, vẻ mặt kinh sợ nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
"Đây là một con vượn ma!" Vân Hi giật mình, trong chiến trường thượng cổ như thế này đều có những sinh linh vô cùng hung tàn, vượn ma có số lượng vô cùng ít ỏi thế nhưng lại mạnh mẽ một cách lạ thường.
Có lúc, trong phạm vi vạn dặm trên chiến trường cũng chưa chắc phát hiện ra bóng dáng của vượn ma.
Thân thể của chúng nó cứng như thép, không thể lay động, thân thể có thể đỡ lấy binh khí, tay không có thể đánh nát bảo cụ, phá diệt các đại thần thông.
Vân Hi lộ vẻ khác thường, thân thể của con vượn ma này ngang ngửa với cường giả Thần Hỏa cảnh, khó mà đỡ nổi, ít nhất Tôn giả không phải là đối thủ của nó. Nhưng mà, thiếu niên đang cõng nàng lại dùng đúng một quyền là đã kích thương nó, thật là kinh người.
Ầm!
Âm khí ngập trời, con vượn ma này hét lớn một tiếng, sương mù màu đỏ trở nên sôi trào, nó lưu lại một bóng mờ rồi lần nữa đánh tới, hai tay đen thui khiến hư không vặn vẹo.
Nó quá nhanh, thân thể cứ như là tia chớp hình cung chớp mắt đã tới, hơn xa cao thủ Tôn giả cảnh, chớp mắt đã xuất hiện sau lưng của Thạch Hạo, nó chộp về giữa lưng của Vân Hi.
Thạch Hạo rùng mình, không hề quay người thế nhưng chân phải lại tựa như chiếc đuôi bò cạp đá mạnh về sau, lập tức ánh sáng chói mắt phát ra va chạm với móng vuốt của con vượn ma kia.
Con vượn ma rên lên, một trong hai cánh tay chảy xuôi máu đen, trên đất có một vài móng tay sắc bén bị gãy đứt, nó nhanh chóng lùi lại lộ vẻ khó tin.
"Cơ thể của ngươi làm người khác giật mình đó nghe!" Vân Hi nói kèm theo vẻ quái dị, thiếu niên trước mặt này lại mạnh mẽ vượt ngoài dự đoán của nàng.
"Con này là cao thủ cấp Thần?" Thạch Hạo lộ vẻ nghiêm túc, hắn không sợ thân thể của đối phương thế nhưng cũng sợ gặp phải công kích đầy mạnh mẽ ở phương diện pháp lực.
"Chiến trường thượng cổ này có âm khí nồng đậm nên sinh linh sinh ra đều rất quái lạ, thân thể của con vượn ma này vô cùng mạnh mẽ, quả thật là ở Thần Hỏa cảnh thế nhưng cũng không có tu pháp lực." Vân Hi nói.