Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Còn không ra sao?" Trên không trung bình nguyên màu máu, Thiên Thần đứng nơi đó nhìn xuống phía dưới, nói đến đây thì khí tức của nàng hoàn toàn thay đổi, như một ngọn núi lớn đặt trong lòng mọi người.
"Tiền bối, chuyện không liên quan đến chúng ta!" Có người hoảng sợ, sợ nàng đại khai sát giới.
"Ò o o... "
Giữa không trung, một tiếng gào thét trầm thấp của mãng ngưu vang lên, cùng với sóng khí màu đen cuồn cuộn, sóng âm như thiên lôi chấn thế, vang vọng khắp bình nguyên.
Đầu trâu màu đen trên vai trái Thiên Thần kia mở mắt, phát ra tiếng gào vô cùng kh*ng b*, càng có gợn sóng màu đen lan tỏa, chấn động hư không!
"A..."
Rất nhiều người kêu to, trên bình nguyên bên dưới có hơn ngàn người, nhưng vào lúc này, rất nhiều bóng người nổ tung, dưới tiếng mãng ngưu gào thét chia năm xẻ bảy, sương máu bốc lên.
Loại cảnh tượng này quá mức kinh người, gợn sóng màu đen lan rộng, sóng âm chấn động bầu trời, trong chớp mắt thôi lập tức có hơn ba ngàn người thân thể bị nứt toác, chết oan uổng.
Còn có một số người tuy còn sống nhưng thất khiếu chảy máu, tất cả đều đang cật lực chống cự, có không ít đều là thần linh, kết quả vẫn không được.
Nơi này như địa ngục trần gian, sinh linh đốt lên Thần hỏa cũng không đủ trình, thần diễm ngoài cơ thể bọn họ mờ dần rồi tắt hẳn sau đó hình thần nổ tung.
Vốn Thạch Hạo muốn mặc vào giáp trụ rách nát, cũng muốn thi triển đại thần thông Súc địa thành thốn, cùng với lấy ra thiên hà nguyền rủa trong lò luyện đan, kết quả phát hiện xung quanh phù quang bay lên.
Có vài tên cường giả tay cầm bí bảo đang phòng thủ ở khu vực này, mà Vân Hi lại càng kéo hắn vào trong khu vực trung tâm phù văn bảo vệ.
"Hi nhi, ngươi kéo hắn làm gì?" Một ông lão cau mày, kéo một người ngoài vào dễ xảy ra biến cố.
"Hắn đã từng cứu ta." Vân Hi nói, để Thạch Hạo đứng bên trong phù văn, không cần đi ra ngoài phạm vi bao phủ của bí bảo.
Vài tên cường giả không nói gì, chuyện kia sao có thể tính là cứu. Bất quá bọn họ cũng không để ý chuyện này lắm, thần sắc đều nghiêm túc, nhìn hướng trời cao.
"Ha ha... Trên con đường này thật có cá lọt lưới, xem ra ta đến đúng rồi!" Thiên Thần trên không trung mở miệng mang theo túc sát* cùng hàn ý.
(*): Xơ xác tiêu điều.
Trước kia sinh linh này cũng không thể xác định nhưng bây giờ đã đạt được chứng thực.
"Tiền bối, ngươi lạm sát người vô tội, giết hàng loạt sinh linh như vậy không sợ làm trời nổi giận sao?" Một ông lão Thiên Nhân tộc mở miệng.
"Các ngươi nếu sớm đứng ra thì đã không có chuyện gì rồi sao?" Thiên Thần ba đầu lạnh lùng nói, đã đến cảnh giới này, thích làm gì làm, căn bản không cần để ý.
Nàng nhìn chằm chằm Vân Hi rồi cười nhạt, ác nghiệt nói: "Thiên Mệnh thạch trên người ngươi, đã cùng ngươi dung hợp nhưng hẳn là còn có thể tinh luyện ra lại."
Mọi người nghe vậy không ai không biến sắc, vị Thiên Thần này quá vô tình, muốn đoạt tạo hóa, phá hủy căn cơ người ta.