Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Ma Hi!" Thạch Hạo nói ra cái tên này, cũng bảo nàng không cần khách sáo, cũng chỉ là tiện tay mà thôi.
Vân Hi sửng sốt, trên gương mặt xinh đẹp trắng nõn như mỡ dê kia có chút mất tự nhiên, đôi môi nhỏ đỏ tươi khẽ nhếch, nàng cảm giác là lạ, bởi vì người này có tên gần giống nàng.
"Thiếu niên Ma vương Hoang thật sự rất tuyệt, lẽ nào cơn sóng gió này thật sự là vì hắn mà nổi lên?"
Những người khác cũng đang bàn luận, không nói cái khác chỉ riêng chuyện hắn chém giết sơ đại, đánh bại truyền nhân Tiên điện, mấy loại chiến tích huy hoàng này cũng đủ để gây ra náo động.
Người như vậy nhất định phải quật khởi ở thượng giới, trở thành thiên kiêu phong vân.
Rất nhiều người cho rằng kiếp nạn này có liên quan đến hắn.
"Không biết hai tờ giấy vàng kim kia có lai lịch gì mà ngay cả Thiên Thần cũng mơ ước, đoán rằng nhất định là chí bảo vô giá."
"Cỡ như ngươi ta thì quên đi, tên tàn nhẫn kia ngay cả sơ đại cũng đều không tha, sẽ có một ngày khiến cho thượng giới gió nổi mây phun."
Thạch Hạo lẳng lặng lắng nghe, hăn cũng không nghĩ tới cơn sóng này ảnh hưởng lại lớn như vậy, cứ thế truyền khắp nơi.
Dọc theo đường này, các cường giả căng thắng, ai cũng không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, cũng đã tiến sâu vào trong bình nguyên màu máu rồi mà vẫn còn loáng thoáng thấy được từng luồng phù quang bay lên từ cuối chân trời.
Đây chính là Thiên Thần, một khi ra tay thì trời long đất lở kéo theo các loại dị tượng trong thiên địa.
"Một người áo bạc, một tay che trời, áp chế hơn vạn cường giả, thật sự quá lợi hại rồi." Thạch Hạo lẩm bẩm, khẽ than.
"Bởi vì hắn là Thiên Thần, công tham tạo hóa, cao cao tại thượng, có thể bao quát chúng sinh." Vân Hi nói.
Thiên Thần, loại tồn tại mạnh mẽ này, ngày bình thường đều bế quan không dễ dàng nhuốm bụi trần, đều đang tìm hiểu đạo Trường sinh, tìm kiếm con đường bất diệt.
Bình nguyên màu máu rộng mênh mông, phạm vi có thể hơn mười vạn dặm, mặc dù mọi người tiến sâu vào trong rất lâu nhưng đường đi vẫn còn dài dằng dặc.
Mấy ngày sau, bọn họ nhìn thấy một tòa thành lớn được nên từ những tảng đá đỏ, nguy nga và mang theo vết tích loang lỗ của thời gian, nó nhô cao trên đường chân trời.
Vùng bình nguyên này tổng cộng có mười hai tòa thành lớn, do mười hai vị Ma vương quản lý, cũng chính bọn họ thao túng đại trận "Giam cầm hư không" giam cầm cả bình nguyên.
Người có thể ảnh hưởng bọn họ, để cho mười hai vị Ma vương làm ra những loại quyết định cỡ này hiển nhiên kh*ng b*, lai lịch kinh người.
"Ngươi muốn vào thành sao?" Vân Hi hỏi.
Thạch Hạo gật gật đầu, hắn cảm giác dừng lại nơi này một khoảng thời gian có lẽ an toàn hơn, nếu không nói không chừng còn có thể bị người ở dọc đường chú ý.
"Ta cũng vào thành." Vân Hi nói, nàng linh cảm được cơn cuồng phong đáng sợ này tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy, con đường phía trước chắc chắn sẽ có nguy hiểm.