Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Cây trường mâu màu bạc này quá lớn, tựa như một ngọn núi dựng đứng đâm thẳng trong mây, người mặc áo bào màu bạc đứng ở bên trên nhìn xuống tất cả sinh linh.
Trời đất yên tĩnh, mọi người không dám nhúc nhích.
Đột nhiên, hắn giơ tay lên chỉ vào một đoàn lính đánh thuê khác ở phía xa, xoạt, một luồng sáng phát ra, lại một vị cường giả bị tiêu diệt, nổ tung ở nơi đó.
"Đoàn trưởng!" Một đám người kêu lớn, quá oan uổng rồi, một vị thủ lĩnh của đoàn lính đánh thuê vô cớ bị g**t ch*t như vậy.
"Ta liều mạng với ngươi!" Có một số người kêu to, máu xông lên não phóng tới trước.
"Báo thù cho đoàn trưởng!" Bảo cụ hiện ra, phù văn bay lên, mấy người dùng hết sức bình sinh ra tay.
Nhưng quá đáng tiếc, cảnh giới hai bên quá chênh lệch, Thiên Thần vừa ra ai có thể ngăn cản. Trừ phi Giáo chủ tới nếu không làm sao là đối thủ.
Cây chiến mâu bạc này rung động, phá đất bay lên, tiếp đó tiếng ầm ầm vang vọng, đoàn lính đánh thuê kia cùng với hơn một ngàn người được họ bảo vệ bên trong đều hóa thành thịt vụn.
Tình cảnh này cực kỳ tanh máu, khiến người ta kinh hãi.
"Không ra, ta liền giết toàn bộ bọn họ". Thiên thần áo bào bạc lạnh giọng nói.
Nơi này có hơn vạn người vậy mà hắn lại tuyên bố muốn giết sạch, lạnh lùng và vô tình, căn bản là xem thường tất cả những sinh linh này, như là nhìn xuống một đám sâu bọ.
Trong lòng Thạch Hạo hiện lên ý lạnh, trên vùng bình nguyên màu máu này quả nhiên tràn ngập tội ác, cảnh tượng tàn nhẫn quá nhiều.
Sau một khắc, chiến mâu bạc phá đất bay lên nhanh chóng nhỏ lại khoảng chừng một trượng thế nhưng uy năng không giảm, hư không vẫn bị áp chế vặn vẹo khiến người ta run rẩy.
Người áo bạc vẫy tay, trường mâu rơi vào tay hắn, giơ cao lên chỉ vào mọi người trên mặt đất, chuẩn bị ra tay.
Một khắc này, hơn vạn sinh linh đều muốn nghẹt thở, sắc mặt trắng nhợt, loại sức mạnh này cũng quá bá đạo.
"Xoạt!"
Cuối cùng có người không chịu được, lao thẳng lên trời, nhanh chóng bay về nơi xa muốn rời khỏi vùng đất thị phi này.
Có người dẫn đầu liền có người hưởng ứng, trong chốc lát mà thôi, bóng người chi chít phóng lên trời cao bay tứ tán.
Mọi người không tin chỉ bằng một người lại có thể g**t ch*t tất cả mọi người, tất cả đều chạy trối chết.
Đáng tiếc, vùng bình nguyên màu máu này đã bị giam cầm, không cần nói đến việc xuyên qua hư không chỉ là phi hành thôi cũng đã quá gian nan, chậm hơn rất nhiều so với bình thường.
"Hô!"
Cuồng phong gào thét, người đàn ông áo bạc trên không trung một tay vung lên chiến mâu tựa như thiên phong múa lượn, trên hư không liên tiếp từng thi thể nổ tung hóa thành sương máu.
Loại thần uy này quả nhiên không tưởng tượng được.
Hắn tùy ý vung tay mà sinh linh lần lượt nổ tung, dù là người đã bay ra xa cũng đều rớt xuống lộp độp như sủi cảo, xác chết nằm đầy mặt đất.
Loại cảnh tượng này quá mức kinh người, Thiên Thần ra tay chỉ trong phút chốc hơn vạn người mất mạng.
Thạch Hạo không có bỏ chạy mà lựa chọn đứng yên tại chỗ, hắn chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể mặc vào giáp trụ rách nát và lấy ra lò luyện đan kia.
Nói thật, loại cảnh tượng này cũng làm Thạch Hạo chấn động, đây chính là uy thế của Thiên Thần sao?
Hắn cũng không phải là chưa từng thấy qua chiến đấu của cấp bậc càng cao hơn, chỉ là Thiên Thần ra tay với nhiều cường giả cấp thấp hơn, loại cảnh tượng này quả thật quá mức đáng sợ, áp chế tuyệt đối.