Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Quên đi." Thạch Hạo khẽ lắc lắc đầu, thân phận của hắn hiện tại quá nhạy cảm, một khi bại lộ thì cả thiên hạ này chẳng có chỗ để dung thân.
Bỗng nhiên, Thạch Hạo phát hiện những người bên cạnh cô gái này chẳng hề đơn giản, có người đang âm thầm bảo vệ, nếu không phải hắn có Trùng đồng thì cơ bản không cách nào phát hiện ra được những người giả như không quen biết kia.
Cứ như thế, hắn càng lo lắng hơn.
"Tu vi của một số người thật sự rất cao." Thạch Hạo khẽ nói, dù hắn sở hữu Trùng đồng thế nhưng cũng không cách nào nhìn ra được sâu cạn, chỉ có thể cảm nhận được bọn họ cứ như là tinh không vậy.
"Muốn chết hả, đi mà không nhìn à?" Có người quát lớn, một con voi đầu lĩnh hình người rất cao lớn, chiếc mũi vàng rất dài, hai cái ngà voi trắng bóng như lai lưỡi đao.
"Cút!" Thạch Hạo trừng mắt, thành Tội Ác này đúng là chẳng hề yên ổn, rõ ràng hắn va vào mình thế mà còn lớn tiếng hất giọng.
"Đụng ta còn muốn đi à, không đưa ra hai mươi cây linh dược hoặc một món chí bảo thì đừng hòng rời khỏi." Con voi đầu lĩnh nói, chiếc mũi vàng cuốn tròn quấn quanh về cánh tay của Thạch Hạo.
Đây là một đời sau của Nhân tộc và voi vàng, sở hữu ưu điểm của hai tộc, thần lực kinh người vượt xa chủng tộc bình thường. Chiếc vòi màu vàng vừa mới chạm vào tay của Thạch Hạo thì bị nắm chặt rồi xoay tròn cả con voi hình người này lên sau đó nện mạnh xuống mặt đất.
Mọi người thất kinh, cùng là Tôn giả thế nhưng lực cánh tay của tên Nhân tộc lại quá kinh người, sức lực cực kỳ lớn, chỉ một tay đã đập bay con voi thủ lĩnh này, tuyệt đối siêu phàm!
Động tác của Thạch Hạo vô cùng nhanh nhẹn, l*t s*ch tài sản của tên Tôn giả này, bởi vì hắn hoàn toàn dựa vào quy củ trên vùng bình nguyên màu máu này, nơi đây ác bá chiếm đa số nên ai cũng làm như vậy.
Phía trước, thiếu nữ kia nhìn lại hơi chút kinh ngạc, sau đó lại tiếp tục cất bước.
Thạch Hạo đi dạo, cố ý tiếp cận thiếu nữ kia để nắm chút ít tình hình xem thử chuyện gì đang xảy ra, nàng tại sao lại xuất hiện ở chỗ này.
Vóc người của thiếu nữ này rất chuẩn, dung mạo không tệ thế nhưng nếu so sánh với dung mạo thật sự thì quả thật kém xa.
Nghĩ tới hình ảnh xưa kia Thạch Hạo cảm giác như trở lại hạ giới, trở lại mấy năm về trước.
Hắn từ từ bước đi, lúc lướt qua nhau thì Thạch Hạo cảm thấy có vài luồng khí tức vô tình lướt qua hắn, ít nhất cũng có cao thủ cấp Chân Thần.
Người thường khó mà cảm giác được thế nhưng thần giác của Thạch Hạo vô cùng nhạy cảm, tu luyện hai ba loại bảo thuật cái thế, ở phương diện này nên vô cùng thông linh.
"Vân Hi." Thạch Hạo âm thầm đọc cái tên này.
Ngày xưa, hắn từng đại chiến với thiếu nữ mặc áo tím ở Bách Đoạn sơn, ngã nhào lăn lộn với nhau giữa mặt đất rồi còn cắn chặt lấy lỗ tai của nàng, ký ức này vô cùng 'sâu sắc' đối với hai người.
Quãng thời gian dài qua đi thế nhưng Vân Hi vẫn vô cùng hận hắn, nàng mỹ lệ xuất trần, là thần nữ của thế hệ trẻ tuổi ở Thái Cổ Thần Sơn, ai ai cũng tôn kính, thế nhưng chỉ có mỗi Hùng hài tử khi thấy nàng là giơ tay múa chân, cắn nàng không chỉ có một lần.