Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Ma châu, bình nguyên hỏa diễm.
Đại năng thời viễn cổ chỉ phun một ngọn lửa mà đã khiến phạm vi mấy vạn dặm không chút ngọn cỏ nào và trở thành vùng đất chết.
Năm tháng dài đằng đẵng qua đi, như trước sinh linh vẫn hiếm thấy, cỏ cây thưa thớt.
Trên bình nguyên quạnh hiu này có một người đang cất bước, một bước là mấy ngàn trượng, súc địa thành thốn, tốc độ quá nhanh cứ như là một luồng phù quang đang di chuyển, đó chính là Thạch Hạo.
Hắn tạm biệt tổ phụ, muốn tung hoành thiên hạ, tranh cướp vận may lớn của thiên tài thời đại này, sớm đã có tin tức, Trăm sông tụ biển, sẽ có đại chiến kinh thế.
Hắn vừa ngộ ra môn đại thần thông 'súc địa thành thốn' của Nhân tộc này, đây chính là bảo thuật đã đạt được bên trong bí cảnh Nguyên Thiên, một đường không ngừng nghiên cứu không ngừng thực hành, sự lý giải với bảo thuật này càng nắm rõ hơn.
Cát vàng đầy trời do gió cuốn lên.
Xa xa, mấy chục con Hoàng long rít gào vụt qua bên dưới mặt đất, Thạch Hạo bay nhanh cuốn theo gió cát, hắn đã đi được mười mấy vạn dặm, cũng sắp rời khỏi vùng bình nguyên này.
"Không biết lúc nào mới có thể gặp lại Đả Thần Thạch và Hoàng điệp đây." Thạch Hạo lẩm bẩm.
Đầu tiên, hắn muốn đi ra ngoài, rời khỏi địa vực hoang vu này, tìm hiểu rõ cuộc thịnh hội thiên tài khi nào thì bắt đầu, hắn chưa hề tiến hành cuộc tuyển chọn nên không biết có được tham gia trận chiến cuối cùng này không?
Tiếp đó, hắn muốn vượt qua mấy chục châu để đi tìm Đả Thần Thạch và Hoàng điệp.
"Con Ngân hoàng kia hẳn là thức tỉnh rồi?" Thạch Hạo nôn nao, con chim kia hẳn là cô gái tóc bạc, trên người có bí mật cực lớn.
Ma châu, thật sự rất loạn.
Thạch Hạo rời khỏi cảnh hoang vu kia không lâu thì tiến vào một vùng núi có nhiều sinh linh hơn, lập tức gặp phải giết chóc, có ma cầm và có cả giặc cỏ.
Mấy ngày sau, hắn biết được không ít tình huống, tiến vào một địa vực cỏ cây um tùm thế nhưng trộm cướp và ma quỷ vẫn nhiều như trước.
"Gào... Nhóc con, trên người ngươi nếu có linh dược, bảo vật gì thì lấy ra hết đây, như vậy thì có thể cho ngươi đi qua." Một tiếng rít lên, một con mãnh hổ màu đen xuất hiên chặn ngang con đường.
"A..." Tiếng hét thảm vang lên, tiếng hổ gầm rung trời.
Sau nửa canh giờ, bên cạnh dòng sông tỏa ra mùi thịt nướng, Thạch Hạo nướng con hổ đã tới cảnh giới Liệt Trận tới vàng óng, bắt đầu hưởng thụ mỹ vị.
"Thì ra cuộc thịnh hội thiên tài này còn quan trọng hơn cả tưởng tượng của mình, có quan hệ với Tiên cổ nữa!" Thạch Hạo khẽ nói.
Trên mặt đất có một một đống xương cốt, hắn ăn nửa con hồ, nửa còn lại thì mang đi hầm, chậm rãi ăn uống, sắp xếp lại những tin tức mà mình đã đạt được.
Cái gọi là Tiên cổ, đó là một kỷ nguyên!
Việc này khiến hắn khiếp sợ, vậy rốt cuộc chuyện đó như thế nào, vì sao lại biến mất?
Mà thế giới này, thời không mà hắn đang sống này cũng sẽ có ngày đi tới bến bờ diệt vong, nhất định sẽ có kết thúc của một kỷ nguyên.
Có thể tới lúc ấy sẽ có một tên gọi khác, để giải thích ý nghĩa kỷ nguyên này của bọn họ.