Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thạch Hạo vẫn đang đề phòng, tuy rằng có chút hiếu kỳ trong lòng thế nhưng cũng không hề lơ là cảnh giác, dù sao hai bên từng xảy ra xung đột.
Hiện tại, toàn thân cây già này cháy đen và khô héo, còn có khí tức tang thương của năm tháng, không biết đã sống bao nhiêu năm rồi, nó quả thật không hề có địch ý, chỉ muốn trò chuyện cùng với Thạch Hạo.
"Nói đủ chưa." Bên cạnh bích giao cười khẩy liếc mắt nhìn về bên này, nó nhìn chằm chằm không rời.
"Người lớn đang nói chuyện, người bạn nhỏ đứng sang một góc chơi đi." Ma huyết quỷ thần thụ trầm giọng nói.
"Ngươi đang nói chuyện với ta?" Cả người bích giao phát ra ánh sáng lấp lánh, những chiếc vảy cứ như được đúc từ kim loại bóng loáng và lạnh lẽo, con mắt mở to đằng đằng sát khí.
Nó có vốn để tự cao, bởi vì nó đã vượt qua Thần Hỏa cảnh, là một trong những con thần linh mạnh mẽ nhất trong bí cảnh này!
Khí tức của Ma quỷ huyết thần thụ tăng vọt, nó chẳng phải là kẻ hiền từ gì, bên trong bí cảnh này không chút tên tuổi cũng bởi vì bị phong ấn trong đại trận kia, chưa hề xuất thế mà thôi.
"Răng rắc !"
Một nhánh cây đen vụt tới, thứ này cứ như là roi thần quất mạnh, ánh đen tăng mạnh đồng thời đi kèm tia chớp, tiếng sấm chớp đinh tai nhức óc.
Bích giao biến sắc, từ xưa tới nay nó chưa hề nhìn thấy cây này, trong bí cảnh này nó đã là một trong những kẻ thống lĩnh rồi, mà nếu như đây là sinh linh tới từ ngoại giới thì cao nhất cũng chỉ là Thần Hỏa cảnh mới đúng.
"Gào..." Nó rít gào, cố gắng hết sức lực, phù văn xanh biếc tỏa ra, giao trảo xé trời đón lấy cành cây kia.
"Bụp!"
Tiếng vang nhỏ xuất hiện, giao trảo đầy sắc bén kia bị đánh cho máu thịt be bét, sau đó là gãy nứt, máu tươi chảy ròng ròng.
Chỉ một đòn tùy ý của Ma quỷ huyết thần thụ mà đã chém đứt giao tí của nó khiến bích giao khiếp sợ, đây là thần thánh phương nào, làm sao vào đây được, vượt qua sự cho phép tồn tại cực hạn của bí cảnh này!
"Oa!"
Cóc vàng đứng bên cạnh cũng sợ hãi, cây già này quá lợi hại, kích thương bích giao dễ như trở bàn tay, cảnh giới gì đây?
Bích giao, cóc vàng đều bỏ chạy về nơi xa, không dám tới gần nữa.
Thạch Hạo cũng sợ hãi, không ngờ cây già này lại mạnh mẽ như vậy, nếu ngày đó không trúng phải nguyền rủa cộng với vừa mới thức tỉnh thì quả thật giết hắn vô cùng dễ dàng.
"Chớ lo lắng, ta không có ác ý, chúng ta cùng ôn lại chút chuyện xưa." Ma quỷ huyết thần thụ nói.
Bên trong quang môn có vài sơ đại truy sát ra khi thấy cảnh này thì không ai không chấn động, tất cả đều rút lui, có một số người chạy ở sau không biết chuyện vừa phát sinh cho nên xuất thủ về trước.
Kết quả, bụp, bụp hai tiếng, một con thiên ngô màu tím bị dập tắt thần hỏa, cả người nát bét, còn một tên sơ đại thì hét lớn hóa thành mưa ánh sáng bay về tế đàn nơi lối ra bí cảnh.
"Phong ấn bản thân lâu như thế, sức mạnh cũng mới hồi phục từ từ, không cách nào khống chế được, kỳ thực ta cũng không muốn lấy mạng của bọn họ." Ma huyết quỷ thần thụ giải thích.
Đám người kia không biết nói gì nữa, kẻ này vừa nhìn đã biết là người quyết đoán, vậy mà có thể lưu tình?
"Ta tin." Thạch Hạo gật đầu.
Lời đồn, loại cây này ẩn chứa Ma huyết cho nên có thể hóa thành cây, cũng có thể hóa thành quỷ thần hình người, số lượng ít ỏi, chỉ nơi sâu trong khu vực không người rộng lớn kia mới có mà thôi.
"Chúng ta nói tới đâu rồi nhỉ?" Quỷ thần thụ hỏi.
"Nói tới việc hữu duyên giữa hai ta về bộ giáp trụ..." Thạch Hạo nhắc.
"Năm đó, ta chỉ là một hạt giống, lúc mới xuất hiện trên thế gian thì rơi vào trong khe hở của giáp trụ này, thế nhưng đang tiếc là chỉ có chút ý thức mà thôi." Ma huyết quỷ thần thụ nói.
Những lời này nói ra khiến Thạch Hạo sững sờ, cây già này đã sống bao nhiêu vạn năm? Quá xa xưa!
Nên biết, bộ giáp trụ này là thứ từ thời đại thái cổ được chí tôn Nguyên Thiên mang ra từ khu vực không người, đã trôi qua biết bao năm rồi.
"Hạt giống của Ma huyết quỷ thần thụ chúng ta sinh trưởng rất chậm, ta tích trữ vô tận năm tháng trong bí cảnh này thì mới có thể mọc rễ nẩy mầm." Cây già giải thích, năm đó nó hơi có chút ý thức nên biết mình đã được mang khỏi Cấm khu, thế nhưng rất nhiều thứ cũng không biết được.
Nó chỉ biết thần thông thiên phú của bộ tộc mình, còn những tình huống của Cấm khu kia thì biết quá ít.
Năm đó, chỉ bay theo gió, là một hạt giống rớt vào trong kẽ hở của giáp trụ, được chí tôn Nguyên Thiên phát giác, nhìn ra được độ hi hữu của nó cho nên mới mang về cùng.
"Như vậy thì..." Thạch Hạo không biết nói gì cho đúng.
"Nói như thế cũng là muốn nói cho ngươi biết, giáp trụ mà ngươi mặc trên người từng che chở ta nên cũng coi như là hữu duyên, người thường không thể mặc được thế nhưng ngươi lại có thể, ta cũng sẽ không làm khó dễ ngươi, nợ cũ trước kia coi như xóa bỏ." Ma huyết quỷ thần thụ nói.