Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thạch Hạo ngồi xếp bằng sát bên bồ đoàn.
Bên trong lò luyện đan đầy rẫy ánh điện màu bạc, lôi đình màu đỏ thẫm, tia chớp vàng óng, ánh chớp đen kịt... đan xen với nhau, tràn ngập khí tức Tiên đạo.
Hai tờ giấy vàng kim lơ lửng hấp thu lôi điện trong Thiên hà, cả hai càng ngày càng sáng rực, cuối cùng chiếu ra một tiểu thiên thế giới rất mơ hồ.
Thạch Hạo kinh ngạc, hắn cảm thấy mình không hề nhìn nhầm, trong ánh điện hiện lên một tàn ảnh, chiếu ra một khu di tích.
Nơi đó có rất nhiều núi đen cao chót vót chỉ là đều bị đứt gãy, có những cung điện vàng tọa lạc bên trên thế nhưng hơn nửa đều bị sụp đổ, còn có dòng sông màu bạc nhưng lại khô cạn cả.
Đó là một khu phế tích trông rất thần bí và mờ ảo, đất đá vụn khắp nơi, tia chớp lượn lờ, người thường không cách nào tiếp cận được.
"Cung Lôi Đế!"
Thạch Hạo hít một hơi khí lạnh, hắn nhìn thấy một tấm biển trong phế tích, bên trên viết ba chữ như thế, chỉ là sớm đã bị bụi phủ kín từ lâu.
"Đây chính là nơi sâu trong khu vực không người ư?" Hắn lẩm bẩm, bởi vì căn cứ theo như truyền thuyết thì Lôi đế không thuộc về ba ngàn châu của thượng giới này, mà là tới từ Cấm khu thần bí càng rộng lớn mênh mông hơn nữa.
Đột nhiên, bồ đoàn bên cạnh Thạch Hạo chấn động phát ra hào quang mịt mù, ngoài ra giáp trụ rách nát trên người hắn cũng như thế, cộng hưởng cùng với tờ giấy vàng kim kia.
"Hả?" Hắn kinh ngạc, cảnh tượng mơ hồ mà hắn thấy khi nãy phát sinh biến hóa, có sinh linh xuất hiện.
Trong nháy mắt, Thạch Hạo cảm thấy một luồng khí tức mênh mông to lớn phả vào mặt, tựa như đang đối mặt với toàn bộ vũ trụ này, vô lực chống trả, bị đè ép muốn nghẹt thở.
Đây là một sinh linh hình người đứng bên ngoài phế tích cung Lôi đế, giống như là chúa tể của thời địa hồng hoang đang nhìn xuống cửu thiên thập địa, cả người được sương mù lượn lờ thế nhưng khí thế này lại quá khiếp người.
Mặc dù cách cả thiên cổ, cách vô tận năm tháng, không cùng một thời không nhưng Thạch Hạo lại cảm thấy khiếp đảm, khiến hắn cảm giác mình như là một con giun con dế khi đối diện với Thương long*.
(*) Chòm sao Thương Long; chòm sao Thanh Long (tên gọi chung của chòm 7 ngôi sao ở phía Đông trong chòm Nhị thập bát tú).
Sinh linh này quá mạnh mẽ!
"Chí tôn Nguyên Thiên?" Thạch Hạo khẽ nói, bởi vì hắn nhận ra được giáp trụ trên người của người này được luyện chế từ Thiên khuyết thạch, hiện lên màu xanh nhạt, có thể sửa chữa thương khung, luyện thanh thiên thành tiên liệu vô thượng.
Hắn ở mộ phần từng thấy qua bộ giáp trụ với vô vàn vết rách được chôn lấp ở bên trong, không cách nào lay động, làm bạn với chí tôn cổ đại đang trầm miên ở nơi đấy.
Rất nhanh, một bóng người khác hiện ra, từ sâu trong Cấm khu không người rộng lớn ấy đi tới, tiến vào bên trong phế tích cung Lôi đế, đứng đối diện với chí tôn Nguyên Thiên.
Hai người nổi lên xung đột rồi nhanh chóng đại chiến.
Hình ảnh rất mơ hồ, loại chiến đấu này thì chỉ cần khí tức cũng đủ khiến các thần phải kinh hãi, quá mức kinh khủng, sát khí hỗn độn xung kích tựa như phá hủy thế giới.
Sắc mặt của Thạch Hạo tái nhợt, vội vàng vận chuyển Nguyên thủy chân giải để bảo vệ tâm thần!
Đây chính là hình chiếu mà tờ giấy vàng ghi chép lại hay sao?
Sau đó, bồ đoàn phát sáng hiện lên một chùm cốt văn ghi lại một đoạn bí ẩn.
Chí tôn Nguyên Thiên trọng thương sắp chết liều mạng xông ra khỏi di tích Cấm khu, hai tờ giấy vàng mang về này chính là truyền thừa của Lôi đế, sau đó hắn bắt đầu bế quan.
"Lôi đế, nghe đồn đã thành Tiên, ngay cả chí tôn Nguyên Thiên mà cũng muốn nghiên cứu pháp môn của người này." Thạch Hạo kinh ngạc, không ngờ lại nhận được tin tức như thế này.
Rất đáng tiếc, chí tôn Nguyên Thiên niết bàn thất bại, trọng thương không cách nào trị khỏi nên cuối cùng 'thân tử đạo tiêu'.
Hắn có nuôi một con Thiểm điện khuyển, con này nhận được bản thượng của truyền thừa Lôi đế thì sau này hóa thành Long ngao, đủ thấy bảo thuật này kinh thế cỡ nào, tuyệt đối vang dội cả cổ kim.
"Hừm, bộ giáp trụ rách nát trên người c*̉a ta cũng được mang ra từ nơi sâu trong Cấm khu vô tận ư?" Tuy rằng Thạch Hạo sớm đã suy đoán thế nhưng cũng đã tìm được những vết tích chứng minh trên bồ đoàn, lúc này cũng có chút kinh dị.