Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thạch Hạo vận dụng sức mạnh toàn thân thế nhưng cũng không cách nào lay động được chiếc bồ đoàn này, nó quá nặng tựa như là một ngôi sao lớn không gì có thể phá nổi.
"Bên dưới có thứ gì à?" Thỏ nhỏ chạy tới, hai chiếc tai trắng như tuyết dựng thẳng, mắt đỏ hồng chớp chớp lộ vẻ tham tài, nói: "Để ta giúp cho, ngươi chia ta phân nửa!"
"Ầm!"
Có người công kích, một đại ấn màu đen đập về phía sau lưng Thạch Hạo, lúc này, đầu hắn đầy mồ hôi gần như kiệt sức nhưng vẫn không cách nào lay động được bồ đoàn.
"Ngươi có đáp ứng không?" Thỏ nhỏ làm như không thấy đại ấn màu đen kia vậy.
Thạch Hạo tức giận, con thỏ tham tài này rảnh rang đi mặc cả với mình mà cũng chẳng hề ra tay giúp đỡ, sau đó hắn xoay người một quyền đánh bay đại ấn kia.
Đại ma thần vọt tới ngăn cản quần địch giúp Thạch Hạo nhanh chóng hành động.
Linh giác nhạy cảm cũng không chỉ có mỗi mình Thạch Hạo, những người khác cũng đã phát hiện ra được bên dưới bồ đoàn có gì đó quái lạ. Đồng thời, mặc dù không có phát hiện thì khi thấy hắn bỏ công nhấc chiếc bồ đoàn lên thì cũng đoán được đôi chút.
"Có được hay không?" Thái âm ngọc thỏ hỏi, mắt to như mã não đỏ chớp chớp.
"Được, chỉ cần ngươi có thể lay động thứ này là đươc!" Thạch Hạo nói.
"Tên mập, lại đây!" Thỏ nhỏ trắng như tuyết kêu Tào Vũ Sinh lại, cùng lúc đó Đại ma thần cũng ra tay, bốn người cùng nhau nhấc lên bồ đoàn.
Đáng tiếc, mặc dù bọn họ hiệp lực tới toát mồ hôi, phù văn thiêu đốt nhưng vẫn vô dụng.
"Hơn phân nửa là phải dùng tới lò luyện đan rồi!" Thạch Hạo tự nói.
"Vèo!"
Thiên Hạt ra tay, chiếc đuôi bọ cạp xanh biếc đầy kịch độc đánh giết mấy người.
Bốn người Thạch Hạo lùi về sau né tránh đuôi bò cạp ấy, mặc cho những người khác xông lên hòng lay động bồ đoàn, bọn họ rút lui khôi phục lại nguyên khí.
Trên đạo đài hoàng kim trở nên hỗn loạn, mọi người ai cũng tranh giành cốt thư màu xanh kia, đại chiến không thôi, tiếng la hét 'giết' rung trời, còn có một vài người đánh chú ý lên bồ đoàn này.
Đương nhiên, nơi kịch liệt nhất là nơi của truyền nhân Tiên điện với chàng trai Kim đăng, mấy con thần linh cũng gia nhập tranh đoạt cốt thư màu xanh.
"Bụp!"
Hai trường đao của bọ ngựa xanh biếc kia quá sắc bén, liên tục chém đánh làm suy yếu đi ánh sáng của Đại na di phù kia.
Đương nhiên, sơ đại ở nơi này đều rất bất phàm, bởi vì trên người mỗi người đều có bí bảo, có thể bảo vệ bản thân nếu không sớm đã bị mấy con thần linh này làm hại rồi.
"Keeeng!"
Đại kích hư không va chạm với kim đăng bùng phát ra ánh lửa sáng rực, lửa thánh bốc cháy, vết rách hư không xuất hiện khiến cho cường giả Thần Hỏa cảnh cũng phải tránh lui.
Hư không hở ra hình thành nên đại liệt trảm, vô cùng đáng sợ, dù là thần linh rơi vào cũng sẽ nguy hiểm tới tính mạng!
"Con Thiên Hạt chết tiệt này, sao không đi tranh cướp cốt thư màu xanh đi chứ, sao cứ để ý chằm chằm tới chúng ta thế." Thạch Hạo cắn răng, hắn một mực chờ đợi thế nhưng một trong những tên thần linh mạnh mẽ nhất này lại tập trung lấy hắn.
"Ầm!"
Bỗng nhiên, thánh quang dâng trào, một bức tranh nổ tung trên trời cao hủy diệt đi Đại na di phù kia, khiến cốt thư rơi xuống.
Cùng lúc đó, một cô gái với phong thái tràn đầy tự tin xuất hiện, giơ tay chính là một luồng ánh kiếm bức lui một tên sơ đại, sau đó là chụp vào cốt thư màu xanh đó.