Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thiểm Điện Tử có khí chất xuất chúng, đi kèm là lôi đình, cả người đắm chìm trong kim quang dường như là một pho tượng Chiến thần, hắn là người tài giỏi trong đám sơ đại, sở hữu uy danh hiển hách.
"Ầm!"
Ở phía trên đỉnh đầu của hắn xuất hiện một tòa cốt tháp đi kèm khí thế kinh khủng, nơi đó rủ xuống từng sợi dây lụa bảo vệ bản thân hắn.
"Keeng!"
Tiếp theo, lòng bàn tay của hắn phát sáng, một cây thiên mâu vàng hiện lên bị hắn nắm chặt trong tay, chỉ xéo trời cao, sắc bén vô cùng, khiếp người cực điểm.
Từng ký hiệu xuất hiện khắc họa bên trên thiên mâu, thần bí và phức tạp, đây cũng không phải là binh khí kim loại thật sự mà là do lôi đình biến thành!
"Giết!"
Thiểm Điện Tử xuất thủ, chủ động tấn công về phía Thạch Hạo, bởi vì hắn biết hai người thể nào cũng phải xảy ra trận chiến sinh tử, thà rằng như thế thì không bằng trước tiên chiếm lấy tiên cơ.
Hắn cầm thiên mâu trong tay vung mạnh về trước mang theo sương mù dày đặc, đồng thời đi kèm là ánh vàng chói mắt, cả khu vực này đều cộng hưởng theo, tất cả cùng chấn động.
Đòn đánh này, uy thế kinh người!
Thạch Hạo không hề khinh địch, người này được trời cao chiếu cố trên con đường tu hành Lôi đạo, trong đêm khi hắn sinh ra thì mưa xối xả, thiên lôi đánh trúng đầu hắn nhưng vẫn không chết nên được trời xanh ban tặng phù văn vô thượng.
Keng một tiếng, trong tay Thạch Hạo xuất hiện thanh Phương thiên họa kích đầy lấp lánh, lưỡi kích sáng như tuyết, đây cũng là do tia chớp hóa thành nhưng lại mang theo khí tức sát phạt của kim loại.
Ầm một tiếng, hắn xoay tròn thanh kích đón lấy thanh thiên mâu vàng kia, mũi nhọn đấu với đao sắc, không chịu nhượng bộ.
Lúc này, tia sáng chói mắt, cả tòa đạo đài đều sáng rực như ban ngày, trở nên vô cùng chói mắt, tất cả mọi người vô thức nhắm chặt hai mắt lại.
Bởi vì ánh sáng quá chói lọi, hai binh khí này đều do tia chớp biến thành, trong nháy mắt va chạm thì lập tức bùng phát, tia chớp vàng óng nhấn chìm cả hư không.
Ầm ầm ầm!
Như là trời long đất lở, dường như quỷ khóc thần gào, trong thiên địa đều mờ mịt, đâu đâu cũng là tia điện, mỗi một tấc trong hư không đều là tia chớp, cứ như quằn quại trong biển lớn vàng óng vậy.
Rất nhiều người quát lớn, lớn tiếng chửi rủa.
Hai người này quyết đấu lại lan ra rất xa, mọi người không thể không chống đỡ, điều may mắn nhất chính là đã rời xa nơi trung tâm của lôi đình.
Dù vậy cũng có không ít người gặp phải tập kích cả người cháy đen, râu tóc dựng thẳng, cũng có một số người bị rớt khỏi đạo đài hoàng kim kia, miệng phun đầy máu tươi.
"Hả?"
Ánh mắt c*̉a Thạch Hạo ngưng lại, hắn cảm thấy biến hóa bên dưới chiếc bồ đoàn kia, tờ giấy vàng đang hấp thu lực lôi đình, nhẹ nhàng rung động.
Cũng trong lúc đó, Thiểm Điện Tử cũng lộ vẻ khác thường, trong lúc vô tình liếc nhìn về hướng đó.
Thạch Hạo giật mình, linh giác của tên này quả nhiên nhạy cảm, không ngờ có thể phát hiện ra một truyền thừa thần bí đó, cũng là đang chú ý và chờ cơ hội!
Tờ giấy vàng kim này bị đè bên dưới bồ đoàn, người thường cơ bản không thể pháp hiện ra, Thạch Hạo cảm ứng được cũng là do trong lồng ngực của hắn có một tờ giấy vàng kim như thế.
"Keeng!"
Ánh mắt của Thiểm Điện Tử sáng rực dường như là hai mặt trời, lạnh giọng nói: "Nếu như bàn về pháp tắc Lôi đình thì ngươi còn chưa đủ trình!"