Dịch + Biên: ronkute
Thiếu niên Ma vương - Hoang, lại giết tới nữa rồi!
Tất cả mọi người đều thất kinh, quá nhanh, không ngờ hắn lại nhanh như thế, chỉ mới hai canh giờ mà đã xuất hiện lại rồi. Phàm là những ai từng ra tay với hắn thì đều giật mình, cảm thấy vô cùng bất an.
Nên biết, ngay cả truyền nhân Tiên điện cũng bị chém giết, sớm đã chứng minh được sức chiến đấu của hắn.
Thiểm Điện Tử, Hắc Lan, Thao Thiết, Thiên Hạt... ánh mắt của tất cả sinh linh đều lóe lên, phát ra thần hà trong trẻo, đại địch tái hiện khiến bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.
"Ngươi nhận lấy cái chết đi!" Thạch Hạo chỉ thẳng một tên sơ đại phía trước, đồng thời cũng đang tìm kiếm tổ phụ Đại ma thần, hiện tại tổ phụ chính là nỗi lo lắng nhất của hắn.
Nhưng mà, hắn tìm mãi cũng không hề phát hiện ra Thập ngũ gia, trong lòng liền trùng xuống.
"Giết hắn, chỉ một tên thì mạnh tới mức nào chứ." Có người mở miệng, đề xuất liên thủ cùng đánh gục Thạch Hạo, diệt trừ mối họa này.
Toàn thân Thạch Hạo phát sáng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm những người kia, bất cứ lúc nào cũng sẽ bùng phát.
"Hạo nhi, con trở lại rồi à!" Đúng lúc này, Thập ngũ gia bí mật truyền âm, biểu hiện vẻ mừng rỡ.
Thạch Hạo quay đầu lại thì thấy Thập ngũ gia đang bám vào một phần của đạo đài hoàng kim, thân thể toàn là máu, thương thế không hề nhẹ, trên người có vết thương lôi đình cũng có một đoạn ngắn thân cây đâm xuyên thân thể, máu tươi chảy ròng ròng.
Ngoài ra vẫn còn một vài vết thương trên người, rất không ổn.
Con mắt của Thạch Hạo liền đỏ, sau khi hắn rời đi thì Đại ma thần đã trải qua một cuộc ác chiến, rất nhiều người đều nhằm vào hắn, bị thương vô cùng nặng.
Thân thể cháy đen, hiển nhiên là do Thiểm Điện Tử gây nên. Mà đoạn cành cây đâm xuyên thân thể, máu tươi nhuộm đỏ nửa người kia rõ ràng do Hắc Lan làm.
Thạch Hạo mày kiếm dựng thẳng, ánh mắt khiếp người, nhìn thấy tổ phụ máu chảy ròng ròng hắn không thể kìm lòng được!
"Giết!"
Thạch Hạo đã ra tay, chủ động xuất kích, tập trung vào một tên sơ đại, quyết định chém giết khiến tất cả mọi người đều sợ hãi.
"Không xong!" Hắc Lan thất kinh, nhanh chóng rút lui.
Toàn thân ả là áo đen, vóc người thướt tha, gương mặt cũng xem như là dễ thương, còn có khí chất xuất trần, cái gọi là hoa lan trong hang vắng chính là khắc họa chân thật nhất của ả.
Nhưng ngay vừa nãy, ả từng ra tay vô tình, cùng người khác đánh giết Thập ngũ gia, một đoạn cây đâm xuyên Đại ma thần là do ả gây nên.
Thạch Hạo nhìn chằm chằm cô gái áo đen này, vào lúc hắn nguy hiểm nhất thì cô gái này đã vô tình ra tay, sau khi trở lại chắc chắn phải có một trận chiến, chứ đừng nói là ả còn cùng người khác vây công Đại ma thần.
"Xoẹt!"
Ánh đen lóe lên, ả lùi lại mấy trăm trượng, tới sát biên giới của đạo đài hoàng kim thế nhưng Thạch Hạo vẫn đuổi theo, vận chuyển tia chớp tốc độ còn nhanh hơn cả ả.
Ầm!
Đơn giản và trực tiếp, Thạch Hạo vung mạnh một quyền về trước, lúc này giáp trụ rách nát của hắn phát sáng khiến hắn như hổ thêm cánh, pháp lực hùng hồn, cùng cấp thì ai dám chạm trán?
"Ngươi..."
Hắc Lan biến sắc, thân thể thướt tha lắc lư, cứ như là một cây trúc dẻo dai trong cơn mưa bão, tách lôi đình ra, theo thế mà động, hóa giải đòn công phạt này.
"Vèo!"
Trong phút chốc, Thạch Hạo mơ hồ, cả người mỏng như giấy, tiếng kiếm ngân vang trời, trong máu của hắn có vô số phù văn hóa thành tiểu kiếm, mà khí chất của hắn cũng vì thế mà biến đổi theo.
Hiện giờ, hắn chính là một thanh tiên kiếm, ngay cả thân thể cũng bẹp dí hóa thành ánh kiếm vụt tới, tốc độ rất nhanh.
Đây chính là pháp môn mà hắn đã hiểu được khi ở Hóa Linh cảnh, bởi vậy mới có thể khai sáng ra một loại thần thông, bản thân có thể hóa thành đỉnh, đạo chuông, tiên kiếm, vô cùng mạnh mẽ.
Kiếm sắc hình người, chém phá hư không, bổ tới phụ cận!
Hắc Lan thét dài, mặc dù là một cô gái thế nhưng sức chiến đấu lại kinh người, lúc này ả phát điên, chẳng còn chút khí chất của Hoa lan trong hang vắng nữa, dường như là một mụ điên vậy.