Dịch + Biên: ronkute
Tất cả mọi người đều ngây dại, đây chính là người đã chém giết truyền nhân Tiên điện, khiến hắn bị loại? Hắn cũng truy sát tới nơi này, ngang tàng và tự phụ tới cỡ nào chứ, khiến người khác cứng họng!
Quần hùng khiếp sợ, chuyện này vượt quá tưởng tượng của mọi người, đây là dạng người nào lại dám làm như thế.
Tiên điện, nhân số từ trước tới giờ không vượt qua năm người, một cổ giáo trường tồn cùng thế gian, truyền nhân mà đi ra thì có thể trấn áp các thiên kiêu trẻ tuổi, được xưng là thần thoại bất bại!
Truyền nhân của giáo này lại bị người khác đánh bại, chắc chắn sẽ khiến thượng giới chấn động, gợi ra địa chấn trong các cổ giáo lớn, nhất định sẽ là một trận sóng lớn mênh mông.
Kẻ ra tay nhất định sẽ trở thành tâm điểm và nổi tiếng trong sự chú ý của các đạo thống cổ lão, tất cả mọi người đều đang suy đoán kẻ này là ai, tới tột cùng là người như thế nào, không ngờ hắn lại xuất hiện!
Hơn nữa, dùng dáng vẻ ngang tàng thẳng thắn này để ra mắt, lăng không một cước đánh gục phụ tá đắc lực của truyền nhân Tiên điện, sau đó lại đánh chính chủ rớt khỏi tế đàn, ngông nghênh truy sát tới nơi này.
"Quá tự phụ mà, hắn dám làm như vậy thì là người tài cao gan lớn hay là có lai lịch đủ kinh người đây?"
"Hơn phân nửa là một trong những cổ giáo bất thế đi ra, không kém gì Tiên điện!"
Mọi người run sợ, người này nhất định phải quật khởi, dựa vào trận chiến hôm nay, dựa vào chiến tích huy hoàng và ngang tàng này thì nhất định phải danh chấn thượng giới.
Không cần nói những người khác, dù là mấy vị Giáo chủ cũng ngẩn ngơ, con mắt huyết diệt khó tả, việc này khiến họ vô cùng ngạc nhiên, không biết thế nào.
Thiến niên này điên cuồng tới cỡ nào thì mới dám làm như thế, tự chém bản thân để trở lại tế đàn hòng giết người thừa kế Tiên điện? Làm người khác cảm thấy kỳ quái.
"Ồ, người đâu?"
Khiến người khác ngạc nhiên là, sau khi bóng người đó quyết đoán ra tay, động tác liền mạch, mượn sự phản chấn khi quyết đấu với truyền nhân Tiên điện thì thân hình bay ngược ra sau, lại tiến vào trong bí cảnh.
Thế nhưng, hắn cũng không có đi ra, vẫn chưa tiến hành cái gọi là "truy sát", lóe lên một cái thì đã rời xa khu vực này!
Rất nhiều người há miệng, cảm thấy khó hiểu.
"Vèo!"
Một vị lão Giáo chủ nhanh chóng dò ra một bàn tay che kín cả bầu trời, lao vào trong bí cảnh, nói: "Tiểu hữu, ngươi đã bị thương, để lão hủ giúp ngươi trị liệu, trở lại nào."
"Không cần, ta chỉ tới để truy sát bại tướng Tiên điện dưới tay ta mà thôi." Thạch Hạo nói, thân pháp thúc giục tới cực hạn, chỉ trong nháy mắt đã đi vào trong vùng núi bao phủ đầy sương mù kia rồi.
Bàn tay lớn kia tuy rằng mò vào bên trong thế nhưng cũng đã chịu phải áp chế, uy năng giảm mạnh, cảnh giới nhanh chóng tụt dốc, chịu phải giam cầm đầy mãnh liệt của bí cảnh.
Vị lão Giáo chủ này nhíu mày, nói chung là đã chậm, hắn thu tay lại, cũng không có tiếp tục tiến vào sâu hơn.
Toàn bộ chuyện này diễn ra quá nhanh, từ khi Thạch Hạo xuất hiện cho tới lúc g**t ch*t đầy tớ Tiên điện, mượn lực phản chấn khi giao chiến với truyền nhân Tiên điện để rời đi, tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt mà thôi.
Đừng nói là những người khác, dù là mấy vị lão Giáo chủ cũng ngây người, sự tình quá đột ngột diễn ra trong lúc ngạc nhiên vì truyền nhân Tiên điện bị đánh giết, lúc này không biết tỏ thái độ ra sao.
Vì vậy, Thạch Hạo mới thong dong lùi lại vào trong bí cảnh.