Dịch + Biên: ronkute
Nguyệt Thiền tiên tử quần áo phấp phới, đôi tay như ngó sen vung ra kèm theo đó là tiếng hót vang của phượng hoàng, sau lưng nàng vọt lên một con tiên cầm, giương cánh kích thiên!
Hào quang đỏ rực, đạo đài hoàng kim to lớn chợt đỏ au, Chân hoàng từ trên trời vồ giết về phía Thạch Hạo. Chủ thân Nguyệt Thiền thi triển Chân hoàng tán thủ, đây cũng không phải là bảo thuật hoàn thiện.
Ma nữ hét lên một tiếng cứ như là một Tinh linh hoạt bát và kỳ ảo, giơ tay lên, lòng bàn tay phóng ra một chùm ký hiệu đan xen với nhau ngăn cản lại Chân hoàng.
Cặp mắt của Thạch Hạo trở nên sâu lắng nhìn chằm chằm hai người, trong lòng chẳng thể bình tĩnh được, như vầy lại bị bại lộ rồi sao? Nhưng cũng không thể gọi là bại lộ được!
Ầm!
Một bàng tay màu vàng đất vỗ xuống chụp lấy Thạch Hạo, Thiểm Điện Tử di chuyển, hắn hóa ra một bàn tay che kín bầu trời, nặng như núi, bao phủ lấy Thạch Hạo.
Đại ma thần thì tóc tai bù xù, máu me khắp người, bởi vì hắn hết chặn phía này rồi lại giết về phía kia, va chạm với rất nhiều người, ngăn cản bọn họ tiếp cận Thạch Hạo. Lúc này, khi thấy tình hình đang diễn ra kia thì trợn tròn mắt, thiêu đốt huyết khí rồi liều lĩnh bay vụt lên trời cao, dù sau lưng đã trúng một chưởng thế nhưng cũng liều mạng đón đỡ bàn tay màu vàng kia.
Chỉ trong nháy mắt, ánh điện hàng vạn, tia chớp ngàn tầng, dường như là sóng lớn đang bùng nổ vậy.
Bàn tay màu vàng đất kia nhìn thì cứ như là ngọn núi nhưng thật ra lại là do lôi đình tụ lại, tia chớp đan dệt mà thành, thế nhưng khí tức lại ngưng tụ cùng với mặt đất.
Cũng giống như áo nghĩa Sinh trưởng mà Thạch Hạo ngộ ra trong lôi đình vậy, có thể diễn biến ra những cây cỏ bằng sấm sét trong hư không, vô cùng đáng sợ.
Đại ma thần gặp phải công kích của mấy tên địch thủ, máu phun xối xả, đặt biệt có một ít lôi đình hóa thành bàn tay vàng kia đã xâm nhập vào trong cơ thể khiến ông không ngừng phun máu, cơ thể cháy đen.
Cũng may là, ông từng học qua bí thuật Lôi đình cho nên đã hóa giải hơn nửa.
Lúc này, bốn mặt của ông đều là địch, thân hãm trong loạn cục, không màn sống chết ngăn cản sơ đại, thần linh, không cho bọn họ tiếp cận tôn nhi của mình.
"Gia gia..." Thạch Hạo âm thầm gọi, hắn đã khống chế lò luyện đan trút xuống Thiên hà, thế nhưng vẫn khó mà có hiệu quả được, nhân lúc mọi người lui tránh chờ lôi đình và nguyền rủa tan hết thì mới có thể xông về trước.
Chủ yếu là, Thạch Hạo khó có thể di chuyển được, đứng yên một chỗ, không thể truy kích.
"Đám súc vật các ngươi!" Đại ma thần hét lớn, tác tai bù xù, máu me khắp người quyết không chùn bước, hắn quyết không cho bất cứ kẻ nào thương tổn tới Thạch Hạo.
"Chém đại nhân Tiên điện trẻ tuổi của chúng ta, ngươi cũng đi chết đi!" Trần Thanh hét lớn, sắc mặt đầy dữ tợn giết tới gần, trong tay cầm một thanh cốt đao màu đen chém thẳng về phía đầu lâu của Thạch Hạo.
"Bụp!"
Trong phút nguy nan, Thạch Hạo há miệng phun ra một ngụm tinh huyết, thứ này hóa thành ánh đỏ cùng với ký hiệu đánh lên trên thân cốt đao đó.
Tinh huyết đánh văng cốt đao đen thế nhưng cũng không tản đi, mà lại hóa thành một màn mưa ánh sáng đỏ phóng lên trên người của Trần Thanh.
Trần Thanh né tránh tuy nhiên vẫn bị một chút mưa máu dính phải, bụng bên trái bị xuyên thủng mấy lỗ nhỏ khiến hắn khẽ rên một tiếng, thế nhưng việc này cũng không thể bức lui được hắn.
Trần Thanh giơ tay, cách không đám ra một quyền, một con hổ trắng gầm rú đi kèm là phù văn vồ giết Thạch Hạo.
Thạch Hạo khó mà nhúc nhích được nên gắng gượng tạo ra Động thiên duy nhất ngăn chặn lại Bạch hổ quyền kia, thế nhưng vẫn gặp phải xung kích, Động thiên không ổn định khiến thân thể hắn rung bần bật.