Dịch: Độc Nhân
Biên: ronkute
Vào lúc này, truyền nhân c*̉a Tiên điện đã vận dụng tất cả thủ đoạn, hắn thực sự không muốn tiếp tục kéo dài nữa, hi vọng chiếm lấy truyền thừa sớm một chút.
Keeng
Một toà đồng điện hiện lên lơ lửng trên đầu, cùng chiến giáp Tiên vũ trên người hắn giao hòa, đồng thời bên người c*̃ng xuất hiện một cây đại kích nhắm ngay Thạch Hạo.
Đương nhiên, đáng sợ nhất chính là, hai tay hắn diễn biến, một lần nữa kết thành -- Nhân Tiên ấn!
Lần này không giống lần trước, hắn vận dụng tất cả pháp lực, đảm bảo có thể chấn cho Thạch Hạo thành thịt vụn, mặc dù áo nghĩa bảo thuật c*̉a hai bên ngang hàng, c*̃ng có thể đánh giết đối phương.
Dù sao, pháp lực c*̉a hắn hùng hồn hơn!
Ầm!
Khí tức đáng sợ tràn ngập, một vị Tiên Nhân lần thứ hai hiện lên, mơ hồ và mông lung, thế nhưng sức chấn động kia làm cho tất cả mọi người đều khiếp đảm, có một luồng áp lực khó tả như muốn thần phục.
Thạch Hạo nhìn pháp ấn c*̉a hắn, lại nhìn tới các loại bảo c*̣ c*̉a hắn, vẻ mặt lạnh lẽo lấy ra lò luyện đan treo lơ lửng trên đỉnh đầu, bất cứ lúc nào có thể trút ra Thiên hà từ bên trong.
Hơn nữa, không dừng lại tại đây, hắn c*̃ng lấy ra một bộ giáp trụ rách rách rưới rưới, thủng trăm ngàn lỗ, tràn ngập rỉ sét, lập tức mặc vào người.
Mọi người ngạc nhiên, đây không phải là pháp y hắn nhặt được trước đây sao? Lẽ nào thật sự là một báu vật.
Rất nhanh, mọi người rõ ràng, Thạch Hạo đây là đang cố ý hạ nhục truyền nhân Tiên điện, cho rằng hắn đang dựa vào ngoại vật, không ra gì cả.
Thạch Hạo mặc bộ giáp trụ này, hơi hơi rung động thì rỉ sét liền như giọt mưa rì rào bóc ra rơi xuống, khiến người ta không biết nên khóc hay cười.
"Bố dù là mặc một bộ thiết y* rách nát, c*̃ng giết được ngươi như thường!" Thạch Hạo nói, kiêu ngạo mà vô lại, mặc vào bộ pháp y này, quả thực là đang cười nhạo đối phương.
*: áo giáp bằng sắt.
Sắc mặt c*̉a truyền nhân Tiên điện lập tức trở nên âm trầm, hắn cùng đối phương chiến hòa ở phương diện thân thể, mà pháp lực lại tuyệt đối chiếm ưu thế, hắn tin chắc nếu đánh một trận có thể chém giết đối thủ.
Thế nhưng, hắn không muốn kéo dài, hi vọng mau chóng kết thúc chiến đấu, phòng ngừa đêm dài lắm mộng, truyền thừa nơi đây rơi vào tay người khác.
Ầm!
Đại kích phóng ra xé rách hư không, đánh về phía trước.
Đồng điện rung động, phóng thích sức mạnh kinh khủng bao phủ lấy hắn, tiến hành bảo vệ.
Đồng thời, Nhân Tiên ấn mà hắn kết đã hoàn thành, ầm ầm nhấn về phía trước, chặn giết Thạch Hạo.
Giờ phút này, chiến giáp Tiên Vũ phát sáng, hắn tựa như Tiên vương chuyển thế, soi rọi thiên địa.
Một bên khác, thì lại hình thành sự chênh lệch rõ ràng, Thạch Hạo một thân giáp trụ rách nát, đâu đâu cũng có rỉ sét, lờ mờ tối tăm, tựa hồ động tác hơi lớn một chút, bộ giáp y này sẽ tan rã.
Thời khắc này, Thạch Hạo sẽ không bảo lưu, bất kể là Luân Hồi, hay là bảo thuật Côn Bằng, đều triển khai, đồng thời c*̃ng dựa vào bảo thuật chính mình sáng chế.
Đầu tiên, trong cơ thể thần quang trong suốt hóa thành từng cái đỉnh nhỏ, cực kỳ nhỏ bé, cuối cùng cả người hắn đều giống như một cái đỉnh cổ xưa.
Chẳng qua đây chỉ là một loại ảo giác, chứng tỏ hắn càng thêm gần đại đạo rồi!
Trong máu có đỉnh đang chảy xuôi, hai tay thì lại diễn biến ra thần thông tuyệt thế khác, tay phải Luân Hồi, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, tay trái Côn Bằng, lưu chuyển khí tức bất hủ.
Hắn lấy đỉnh văn mà bản thân sáng chế làm phòng ngự, cũng tạo ra Động Thiên duy nhất, lấy thần thông Luân Hồi còn có bảo thuật Côn Bằng đưa vào nắm đấm, tiến hành công kích.
Khí tức Thạch Hạo tăng vọt, trong tích tắc, hai nắm đấm nổ vang, đây là quyền pháp cô đọng cùng hỗn hợp áo nghĩa chí cao c*̉a hắn!