Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Mũi nhọn đấu với đao sắc, hai đại cao thủ trẻ tuổi đối đầu rồi!
Một người là đại nhân trẻ tuổi c*̉a Tiên điện, được xưng áp chế đồng đại Thượng giới không nhấc đầu lên nổi. Một người khác thì mới quật khởi gần đây, thiếu niên Ma vương liên tiếp đánh gục sơ đại.
Keeng!
Truyền nhân Tiên điện nắm đại kích trong tay, lưỡi kích trắng như tuyết phát ra ánh sáng chói mắt, lạnh lẽo mà âm trầm, trong cổ điện dày đặc khí hỗn độn này có vẻ đặc biệt đáng sợ.
Thạch Hạo đứng trên đạo đài hoàng kim, bình tĩnh như không, hai mắt thâm thúy, tay trái nâng lò luyện đan nhìn chằm chằm chí tôn trẻ tuổi được xưng là không thể chiến thắng này.
Bầu không khí nơi này vô c*̀ng căng thẳng, vô c*̀ng ngột ngạt, hai người đối đầu như vậy tác động đến tinh thần của mọi người.
"Những người cùng ta nói chuyện như vậy đều chết cả." Truyền nhân Tiên điện mở miệng, không có mùi thuốc súng, chỉ có một loại lạnh nhạt, còn có một loại áp lực vô hình.
Hắn không phẫn nộ, tâm tình trước sau như một, như là đá tảng. Tinh khí thần như cầu vồng, hắn cũng không phải tự phụ đơn thuần mà là dưỡng thành tâm chí vô địch.
"Ngươi thật sự coi mình là chí tôn thế hệ trẻ tuổi sao, lúc nữa sẽ chém xuống cái đầu của ngươi, chẻ đôi cái gương mặt tự cho là đúng kia luôn!" Thạch Hạo nói.
Hắn mặc dù biết kẻ địch mạnh mẽ, danh chấn thượng giới, nhưng đã không có đường lui, hắn nhất định phải lấy được tờ giấy màu vàng kim kia, không thể bỏ qua cơ duyên này.
Hắn có một loại cảm giác, tờ giấy màu vàng kim kia rất quan trọng!
Vù!
Hư không run rẩy, truyền nhân Tiên điện rung lên đại kích, chém thẳng về phía trước, tựa như một tia sét chói lóa soi sáng hư không.
Sợi tóc Thạch Hạo tung bay, ánh mắt trong suốt, cực kỳ không linh, thân cùng đạo kết hợp lại, điều chỉnh trạng thái c*̉a chính mình đến đỉnh cao, cầm trong tay lò luyện đan đón đánh.
Keeng!
Trong vòm trời này, như là có một tiếng tiên lôi nổ tung, chấn cho cổ điện rung động, tiếng nổ vang vọng khắp đạo đài hoàng kim.
Hai người giao thủ rồi!
Tất cả những người khác đều rút lui, nhường ra một không gian rộng lớn cho bọn họ.
Nguyệt Thiền tiên tử áo trắng xuất trần, da thịt như tuyết, trắng mịn và long lanh, đôi mắt đẹp c*̉a nàng lưu chuyển ráng lành, nhìn chằm chằm vào chỗ hai người đang giao thủ, mi tâm rực rỡ sáng ngời.
Một bên khác, Chân Cổ toàn thân vàng óng, hình thành một tầng áo giáp, sau lưng càng là có một đôi cánh hoàng kim, tay cầm chiến mâu đỏ đậm như máu, làm người khác kính nể.
Qua việc giao thủ cùng Thạch Hạo đủ để chứng minh hắn mạnh mẽ cùng đáng sợ, tay cầm ngưng huyết khi mới sinh, lưỡi mâu không có gì không thể đâm thủng!
Tất cả mọi người mắt nhìn chằm chằm, ánh mắt như lửa, lúc nào cũng có thể ra tay, tranh cướp cốt thư màu xanh trên cái bồ đoàn kia.
Rốt cục, thanh niên cầm kim đăng trong tay là người đầu tiên xuất thủ. Trong lúc hai đại cao thủ tranh đấu, có thể nào bỏ qua cơ hội như vậy? Phải đi đoạt cốt thư màu xanh.
Ma nữ quần áo phấp phới, tựa như Tinh Linh từ trong bóng tối đi ra, cùng hắn liên thủ, hướng về bồ đoàn đánh tới.
"Ra tay!"
Đám người Nguyệt Thiền tiên tử khẽ quát, liên hợp lại. Chân Cổ là người đầu tiên ngăn chặn, chiến mâu màu máu trong tay phát ra ánh sáng lạnh lẽo, đâm về phía thanh niên kim đăng.