Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Bí thiên lôi đình ở nơi sâu xa!" Thạch Hạo thản nhiên, kiềm chế lại kích động trong lòng.
Cổ điện phi thường bao la, tràn ngập khí hỗn độn, tựa như đã tới nơi tận c*̀ng thế giới.
Ở đây có thể cảm nhận được hơi thở của thời gian, phảng phất ngược dòng thời gian nhìn thấy thiên cổ thay đổi, vạn tộc hưng suy, cuối cùng toàn bộ quay về hư vô yên tĩnh.
Cách bên ngoài không xa, một khối cổ bia bằng kim loại màu bạc lơ lửng trong hư không, khí hỗn độn lượn lờ, rạng ngời rực rỡ, mặt trên chỉ có hai chữ: Mộ binh! (Mồ chôn binh khí)
Cái gọi Mộ binh là một toà mộ cổ, lấy thạch anh thay đất mai táng một thanh pháp khí, ở trong có một bộ giáp trụ, hiện lên màu xanh nhạt, lờ mờ tối tăm, đầy rẫy vết rách.
"Đây là bảo y gì?" Thạch Hạo kinh dị, không cảm ứng được sự mạnh mẽ của nó, thế nhưng dựa vào trực giác, hắn biết chắc hết sức phi phàm.
"Đây là -- Thiên khuyết thạch, pháp y là được luyện chế từ nó, loại thần liệu này là chí bảo!" Đại Ma Thần ánh mắt sắc bén, đã nhận ra chất liệu c*̉a chiến y.
"Thiên khuyết thạch, được xưng có thể tu bổ, rèn đúc trời xanh, là vô thượng tiên liệu?" Thỏ nhỏ trợn to hai mắt tựa như mã não đỏ tươi trong suốt.
Thạch Hạo hoảng sợ, loại vật liệu này quá hi hữu, tuy rằng được gọi là đá nhưng giống một loại kim loại màu xanh hơn, là thần liệu chí bảo để luyện chế bảo cụ.
Đáng tiếc thứ này quá hiếm có, từ xưa đến nay c*̃ng không phát hiện được mấy khối, nó được xưng có thể tu bổ trời xanh, là vật liệu thần thánh hi thế.
Nơi này lại có một kiện pháp y luyện chế từ nó, chí tôn Nguyên Thiên quả nhiên ghê gớm.
"Có thể mang đi sao?" Thỏ nhỏ mắt to xoay tròn chuyển động, mừng rỡ xoay quanh ngôi mộ mà nhảy nhót.
Thạch Hạo và Đại Ma Thần c*̃ng động lòng, liếc mắt nhìn nhau, muốn động thủ.
Con thỏ nhỏ rất cơ trí, một tiếng vèo khẽ vang, phun ra một tia sáng trắng, giành trước giật lấy.
"Xoạt!"
Bỗng nhiên, một cái đuôi bò cạp như một cái móc câu, cắt ra một tia sáng xanh thẳm, cực tốc đâm tới, Thiên Hạt đã từng giết qua sơ đại xuất hiện, đâm về phía Thái Âm Ngọc thỏ.
Thạch Hạo ra tay, nhằm về phía mộ thạch anh.
"Cheng!"
Đại kích ngang trời sáng bóng lạnh lẽo, truyền nhân c*̉a Tiên điện tư thế oai hùng kiêu ngạo, cầm chiến kích trong tay đánh giết, ngăn lối Thạch Hạo.
Coong!
Thạch Hạo lay động lò luyện đan, hai người đụng vào nhau, tiếng rung điếc tai, hồn phách c*̃ng chấn động.
Trong nháy mắt, những người khác đều hiện thân, đồng thời nhằm về phía Mộ binh.
Trên người truyền nhân Tiên điện mặc chiến y Tiên Vũ, toả ra ánh sáng lộng lẫy tựa như vũ hóa phi tiên, bị mưa ánh sáng bao phủ, cầm trong tay chiến kích hư không, thần uy lẫm liệt.
Bên cạnh hắn là Nguyệt Thiền tiên tử, áo trắng phất phới, phong thái tuyệt thế, hai người nắm tay nhau tới.
Mấy người Chân Cổ, Thanh Tiên, Thiểm Điện tử, Đằng Nhất cũng đều xuất hiện. Ngoài ra, còn có mấy con Tử Thiên ngô, Hoàng kim Tượng, bọ ngựa xanh, bọn chúng đều là thần linh!
Mọi người mới vừa tiến vào, liền bùng phát đại chiến.
Ầm!
Một chiếc kim đăng trôi nổi, buông xuống vô tận hỏa diễm, một người thanh niên tiến hành công kích trên diện rộng, bao trùm tất cả mọi người, chỉ vì muốn đoạt được chiến y Thiên Khuyết thạch.
Mọi người đánh trả, đều bùng phát bảo thuật, trong lúc nhất thời nơi này sấm vang chớp giật, hào quang vạn trượng.
"Bên ta một đời, theo ta mà kết thúc." Bên trên cổ bia bằng kim loại màu bạc hiện lên những chữ như vậy, cho biết lai lịch c*̉a bảo y, đây là chiến y c*̉a chí tôn Nguyên Thiên, được chôn ở nơi này.
Đồng thời, mặt trên còn có một ít chữ nhỏ, giảng giải một đoạn bí ẩn ngày xưa.
Chí tôn Nguyên Thiên sở dĩ niết bàn là bởi vì đã từng chinh chiến ở Khu không người, gặp phải sinh linh thần bí, cuối cùng cửu tử nhất sinh trở về và chỉ có thể lựa chọn niết bàn.