Một vị cường giả Thần Hỏa cảnh nổ tung, chết oan chết uổng, Thạch Hạo vọt tới, đắm chìm trong mưa máu, đứng trên võ đài.
Cảnh tượng này rất chấn động, một vị thần linh cứ thế bị đánh chết!
Võ đài rộng lớn cứ như một ngọn núi bị cắt ngang, bề mặt bằng phẳng và trống trải lơ lững giữa trời, hết thảy tu sĩ đều quan chiến, ai cũng thấy cảnh ấy.
Chỉ một đòn, thiếu niên Ma vương - Hoang, lại g**t ch*t một vị thần linh?
Những người tiến vào bí cảnh đều là cao thủ, không phải là hạng vô danh, việc này khiến không ít người kinh ngạc, nội tâm chấn động mạnh, chiến tích như thế này quá huy hoàng!
"Là một đối thủ mạnh, nếu cứ tiếp tục như vậy thì ai có thể đối đầu?" Có sơ đại thì thầm.
"Võ đài này có thể dập tắt thần hỏa, khiến thần linh trở lại bình thường, ưu thế chẳng còn chút gì nữa." Có người tự tin, giọng nói bình thản.
Rất nhanh, có người phát hiện ra điều không đúng, sau khi cao thủ cảnh giới Thần hỏa của Tần tộc bị đánh giết thì xương cốt và huyết nhục không cách nào quy làm một thể, cũng không hề được mệnh phù bao phủ cuốn đi.
Dù là Thạch Hạo cũng kinh ngạc, võ đài này có gì đó quái lạ, còn hạn chế những thứ này nữa!
Máu tươi lênh láng trên đất, vũ khí pháp bảo rách nát, còn có một miếng răng thú trắng bóng, đây chính là mệnh phù.
"Ồ, là chuẩn bị cho ta sao?" Thạch Hạo nở nụ cười khom lưng nhặt lên đặt trong lòng bàn tay quan sát kỹ, thứ này trơn bóng như ngọc, lấp lánh ánh sáng nhu hòa lộng lẫy.
Lúc này, vẻ mặt của đám tu sĩ Tần tộc ở trên tòa thần sơn thứ sáu tái nhợt, giật mình không thôi, chuyện này có ý nghĩa là, một vị cao thủ Thần Hỏa cảnh trong tộc đã "thân tử đạo tiêu"?
"Sư thúc!" Có người đau đớn hét lớn.
"Tại sao lại như thế, mệnh phù do Thiên tôn luyện chế vậy mà lại mất đi hiệu lực..." Một vài tu sĩ Tần tộc có quan hệ với tên cao thủ kia khó mà tiếp nhận được sự thật này.
"Khà khà..." Thạch Hạo nở nụ cười y như là Ma vương vậy, tóc đen múa tung nhanh chân ép về trước, một người đối mặt với tất cả cường giả Thần Hỏa cảnh trên võ đài này.
Ánh mắt của hắn sắc bén cực kỳ nhìn từng người, cứ như là đang nhìn từng con mồi ngon của mình, nở nụ cười đầy gian ác.
Việc này khiến cho đám cao thủ của Tần tộc, Xích Lăng Không tức giận, ánh mắt của tên này khiến người khác cảm thấy chán ghét, hắn cứ như là đang nhìn đám dã thú, bộ dáng như muốn ra tay săn bắt vậy.
Đối với bọn họ, đây là một loại nhục nhã!
"Trước đây không lâu, không phải các ngươi đặc biệt tới tìm ta, quấy rối ta ngộ đạo, khiến ta không thể tiến vào cung điện cao nhất, hành động này càn rỡ và bỉ ổi cỡ nào chứ, hiện tại sao lại im như hến vậy?" Thạch Hạo nói.
Lật tẩy toàn bộ, trách móc thẳng thừng khiến đám người này tái xanh mặt.
"Tần tộc quả nhiên không bình thường mà, không ngờ lại có nhiều Thần Hỏa cảnh vào đây như vậy." Hiện tại trên võ đài có hai đại cao thủ của cung Hỏa Ma, còn có năm đại cao thủ của Tần tộc.
"Giết!"
Lúc này, đại chiến bắt đầu bùng phát, cao thủ trên đài đồng loạt xông về trước.
Lối ra bí cảnh, ngoài tế đàn.