"Ta chẳng hề có chút quan hệ gì với hắn, hắn đang đuổi giết ta!" Sắc mặt của Tào Vũ Sinh xám ngắt lớn tiếng giải thích.
Bởi vì, một đám người đang tản ra địch ý, đều là những sinh linh có ân oán, chiến bại với Thạch Hạo, lúc này đều nhằm ngay tới hắn.
"Tên mập ăn cướp kia, ngươi bố trí sát cục dẫn dụ chúng ta vào tròng rồi cướp lấy cốt phù tiến vào nơi truyền thừa này, ta từng tận mắt thấy ngươi đi chung với Hoang, nạp mạng đi." Sơ đại của Thánh Vũ tộc quát lớn.
Hắn có mái tóc dài màu trắng, những chiếc lông cánh sau lưng cứ như là thiên kiếm lượn lờ thần hà, được tinh khí mịt mờ bao vây, lúc này cánh bạc vỗ mạnh bổ về phía tên mập.
Đây là tên đã chịu phải đau khổ khi bị Tào Vũ Sinh dụ vào tròng, hắn bị thương nặng sau đó thì bị Thạch Hạo chém giết, mất cốt phù nên không thể không tìm lại.
Nghe hắn nói những lời như vầy thì những người còn đang chần chờ lập tức nhìn chằm chằm về phía Tào Vũ Sinh, bởi vì bọn họ nghĩ ngay tới sát cục trước kia.
Đầu tiên, có người tung ra một khối cốt phù để hấp dẫn nhằm khiến truyền nhân Tiên điện và chàng trai Kim đăng tử chiến cùng nhau, nhưng sau đó không biết vì sao hai người lại rời đi, dẫn tới một vài sơ đại bùng phát ra đại chiến.
"Tên mập kia, trả ta lại cốt phù!" Có người hét lớn xông về trước, hắn còn thảm hơn sơ đại của Thánh Vũ tộc, trước kia hắn là người đầu tiên xông vào quang môn, kết quả bị sát trận g**t ch*t ngay lập tức, đều không nhìn rõ đối thủ là ai, giờ biết thì vô cùng tức giận.
"Quá thảm." Tên mập quay đầu lại chạy.
"Huynh đệ đừng sợ, vi huynh đã tới." Thạch Hạo hô to, đứng đằng sau làm bộ như muốn ra tay, kỳ thật là đang âm thầm vận chuyển thần lực, hình thành nên một tường khí vô hình ngăn cản tên mập trốn ra sau.
"Ầm!"
Sơ đại của Thánh Vũ tộc giết tới, cánh tay hóa thành một pháp kiếm màu bạc, hư không bị chém trở nên mơ hồ, pháp kiếm nhanh chóng bổ xuống dưới mang theo pháp lực ngập trời.
Tên mập cứ như cá bơi trong nước, vô cùng linh hoạt lóe lên sang bên né tránh đòn đánh này.
"Xoẹt!"
Một tên sơ đại khác cũng từng vào tròng, bị trận pháp g**t ch*t mất đi cốt phù giết tới, hắn há miệng phun ra một dãi lụa bằng tơ nhện, thứ này hóa thành một chiếc lưới lớn hòng thu Tào Vũ Sinh vào trong.
Hắn lần nữa né tránh, tuy rằng mập mạp thế nhưng lại vô cùng mềm dẻo nhanh chóng thoát sang bên, tránh thoát đòn đánh kia.
"Cũng khá đấy!" Minh Tử khẽ nói, hắn cũng nhịn không được mà ra tay hòng ước lượng tên mập này.
Trong nháy mắt, khói đen ngập trời, khí tức độc nhất của Minh tộc bùng phát, dường như mở ra cánh cửa địa ngục muốn kéo tên mập vào trong Minh giới!
"Cọp không phát uy thì các ngươi cho ta là mèo bệnh mà!" Tên mập tức giận, thế nhưng gương mặt bầu bĩnh khi giận thì lại rất buồn cười.
Thân thể hắn duỗi thẳng rồi hóa thành một vệt sáng hướng về phía tiên trì đang dâng lên khí lành kia, giơ tay oanh kích, bộ dáng như không thèm để ý tới, vô cùng hung mãnh.
Hắn đang thể hiện, ai dám ép hắn nữa thì sẽ phá hủy luôn nơi này, đừng mơ mà tiến vào cái gì gọi là nơi truyền thừa nữa!
Tiếng hừ lạnh vang lên, có người không vừa lòng.
Con ngươi của vị đại nhân tuổi trẻ Tiên điện sâu thẳm cực kỳ, tròng trắng bình thường thế nhưng con ngươi lại phát sáng hóa thành ký hiệu vô cùng kinh khủng, đi kèm là cảnh tượng nhật hủy sao rơi đầy đáng sợ.