Hoang, lại trẻ như vậy, sợ còn nhỏ hơn đại nhân tuổi trẻ của Tiên điện vài tuổi, có ưu thế về tuổi tác so với các "sơ đại" khác khiến người khác khó mà tin được!
"Người trẻ nhất chắc là Tần Hạo và Thái âm ngọc thỏ thì phải? Thế nhưng tu vi của Tần Hạo lại chưa thành chỉ có thể dựa vào chiến y Trường sinh, mà bản thân Thái âm ngọc thỏ cũng có chút vấn đề.
"Lại nói, thiếu niên Ma vương kia quá siêu phàm thoát tục, thời gian tu hành cũng không phải là rất dài thế nhưng có thể đặt ngang hàng với những sơ đại kia!"
Việc này tạo nên sóng lớn không thôi, mọi người vô cùng giật mình.
Mấy vị Giáo chủ thì mắt như ngân hà, sáng tối chập chờn, ai nấy cũng đang suy nghĩ, thiếu niên này có sư môn ra sao? Nhân tài cỡ này nếu có thể mời chào tiến vào trong giáo thì ngày kia tất dõi mắt mấy chục châu, bảo hộ hưng thịnh một giáo!
Thậm chí, có thể ngạo thị trăm châu, tiến tới trường sinh, quân lâm thiên hạ!
Nơi sâu trong bí cảnh, Thạch Hạo bình an trở lại khiến Đại Ma thần thở dài một hơi, vừa nãy hắn thật sự rất lo lắng cho tôn nhi mình, dù sao nơi lối ra đó cũng có chí cường giả bảo vệ.
"Gia gia, tất cả đều thuận lợi, thu chút lợi nhuận từ Thiên quốc. Chờ khi con trở thành một đại Thiên Thần thì nhất định sẽ tới tận nơi hỏi thăm một lần!" Thạch Hạo nói chắc nịch.
Rừng rậm rộng lớn, một vài cây cối lâu năm cao hơn nghìn mét, mà có vài gốc cây cứ như là cự xà quấn quanh ngọn núi, tỏa ra ánh sáng xanh lục.
Trong núi rừng rậm rạp, lá rụng dày tới mấy thước, các độc trùng mãnh thú qua lại, khí ẩm mục nát bốc hơi.
"Người của Tần tộc thật đáng ghét!" Thạch Hạo nói.
Tổ tôn hai người giám thị trong rừng rậm hòng tìm manh mối, tộc này có hàng phục một ít mãnh thú hung cầm để chúng đi tra xét, tìm tung tích của Hoang.
Đây chính là kết luận mà hai người đã quan sát rất kỹ mới đưa ra được, đồng thời sau khi giám sát một thời gian ngắn thì chính tai nghe được người c*̉a tộc này trò chuyện nên đã chứng thực được.
Tần tộc ngập tràn địch ý với Hoang, muốn đánh gục hắn trong bí cảnh này, hắn còn tồn tại và xếp hạng bên trên thần bia kia thì chính là nhục nhã của Bất Lão sơn.
Nhưng mà, đây cũng không phải do Thạch Hạo cố ý làm nên, thứ tự là do thần bia điều chỉnh cũng không phải dùng ý chí của người khác làm chuẩn.
"Các ngươi nói thiếu niên Ma vương kia ở nơi nào, tìm kiếm lâu như vậy mà cũng chẳng hề nhìn thấy, người này tuyệt đối không lưu lại được, nhất định phải diệt trừ!"
Phụ cận nơi Tần tộc dừng lại nghỉ ngơi có người đang canh gác, bọn họ thấp giọng trò chuyện.
"Yên tâm đi, tộc ta phái tới nhiều vị đại nhân nhen nhóm Thần hỏa như thế, chỉ cần phát hiện ra tung tích thôi là sẽ lập tức g**t ch*t ngay."
Vô thanh vô tức, một lão bộc xuất hiện nhìn hai người, nói: "Một khi có tin tức, trước phải bẩm lên tiểu chủ nhân của tộc ta, để hắn ra tay."
"Dạ!"
Hai người gật đầu, ai cũng chờ mong, hiện giờ Chí tôn song cốt là một thần thoại, quả thật đã tuyên bố, một khi có manh mối thì báo ngay cho hắn, muốn đích thân đánh gục tên "Hoang" kia!
Cách đó không xa, con ngươi của Thạch Hạo sâu thẳm, không nói lời nào.
Đại Ma thần cau mày, hắn chẳng hề ưa gì đám người Tần tộc này.
"Gia gia, chúng ta đi thôi." Thạch Hạo nói, một là không muốn quyết chiến với Tần Hạo, hai là nơi này còn có cường giả cấp Thần tọa trấn, nếu như kinh động tới bọn họ thì rất khó ứng phó.