Cảnh vật trước mặt chợt mờ chợt tỏ, "nội bộ" của vạn vật trong thiên địa đều bày ra trước mắt, chỉ là không quá ổn định mà thôi.
Cuối cùng, tất cả bình thường trở lại.
Thạch Hạo bình tĩnh, tuy rằng không có hoàn toàn thành công mở ra Thiên nhãn võ đạo thế nhưng lần này đã xuất hiện manh mối, hắn cảm thấy nhất định có một ngày sẽ mở ra được.
Tổ tôn hai người đứng dậy, ai cũng đều có thu hoạch lớn cả.
Bởi vì, bọn họ tới từ hạ giới, sau khi bù đắp bổ sung những pháp tắc thiếu hụt, tái tạo chân thân thì sẽ càng khiến bản thân càng phù hợp với thượng giới hơn, giúp thực lực bản thân tăng mạnh hơn một đoạn.
"Truyền thừa của chí tôn Nguyên Thiên vẫn chưa xuất thế, không bằng lợi dụng lúc này hai chúng ta tiếp tục bế quan, tăng cường thực lực." Thạch Hạo đề xuất.
Bên trong bí cảnh này có linh khí dồi dào, lão dược vô số, vừa vặn có thể tái tạo chân thân, tu hành tất cả cảnh giới lại lần nữa.
Đại ma thần gật đầu, trong bí cảnh này có những sơ đại như truyền nhân Tiên điện, cũng có những sinh linh đã nhen nhóm Thần hỏa đầy mạnh mẽ, tràn ngập nguy hiểm, một khi tranh đoạt truyền thừa Chí Tôn, nhất định sẽ đổ máu, thực lực là quan trọng nhất.
"Ồ, có sinh vật tới gần." Thạch Hạo bỗng mở miệng, Thập Ngũ gia cũng quay đầu, bọn họ cảm giác được có một sinh linh tại cách đó không xa đang hoạt động, tuy ẩn giấu khí tức rồi thế nhưng vẫn có thể khiến người khác cảm thấy không bình thường.
Bọn họ đứng dậy, lặng yên không chút tiếng động tiến tới thì phát hiện một con... thỏ!
Đấy là một con thỏ nhỏ màu trắng lớn bằng bàn tay, cả người không có chút lông khác màu nào, trắng như tuyết như ngọc, con mắt cứ như hồng ngọc, tràn ngập linh khí.
Lúc này, nó đang gặm một củ cải màu tím, phải nói là đang gặm một gốc Tử kim tham.
"Ấy da, con thỏ kia... Ngươi đúng là phung phí của trời, một cây chuẩn Thánh dược lại bị ngươi giày xéo như vậy." Thạch Hạo tức giận, cách gần như vậy mà lại không hề phát hiện, đó là một gốc Tử kim tham vạn năm, rất nhanh sẽ chuyển thành thánh dược.
Dễ thấy, con thỏ trắng ấy sợ tới giật mình, bụp, ném củ cải màu tím kia xuống đất rồi nhảy bật lên cao, trái tim đập loạn.
Cặp mắt hồng ngọc to kia chớp chớp nhìn về phía Thạch Hạo.
"Con thỏ này không tầm thường." Thập Ngũ gia thấp giọng nói.
Thạch Hạo gật đầu, có thể gặm một cây chuẩn thánh dược như là gặm củ cải, có thể chịu đựng nổi tinh hoa nồng đậm như vậy, chắc chắn không phải là thứ tầm thường.
"Con thỏ này tuy không lớn thế nhưng con lại thấy nếu hầm chín thì ăn cũng ngon. Đúng rồi, thịt thỏ ăn ngon không vậy?" Thạch Hạo hỏi tổ phụ mình.
"Để xem con thỏ này như thế nào đã, với lại chắc ăn cũng ngon lắm." Đại ma thần nói, bởi vì toàn thân của con thỏ này đang phát sáng và lượn lờ một tầng sương trắng nhàn nhạt cứ như là tiên khí vậy.
"Hả, ngươi là Ma vương - Hoang!"
Bỗng nhiên, con thỏ nhỏ này kêu lên sợ hãi rồi lùi lại sau, cặp mắt trợn tròn lộ vẻ sợ hãi.
"Ta ăn dở lắm, rất ốm, không hề giống thịt chim đâu." Nó phân bua.
"Con thỏ tinh này sao lại là lạ vậy, ta cảm thấy nó còn lợi hại hơn cả Tôn giả bình thường, không phải là giả heo ăn thịt hổ chứ?" Thập ngũ gia nói.
"Con cũng cảm thấy vậy, lẽ nào nó muốn thịt chúng ta? Không bằng chúng ta ăn nó trước vậy." Thạch Hạo lộ ra hàm răng trắng như tuyết hù họa con thỏ này.
Vèo!
Thỏ nhỏ to bằng lòng bàn tay trợn mắt rồi ngậm lấy Tử kim tham rớt trong bụi cỏ kia vào trong miệng rồi quay đầu bỏ chạy, nó cứ như làn khói không thấy bóng dáng nữa.
Hai người đờ ra, tốc độ quá nhanh.
"Đuổi theo!"
Sau lưng hai người xuất hiện cặp cánh được hình thành từ tia chớp, hai người cứ như là phù quang xẹt qua trời cao, sau đó không lâu thì đuổi kịp con thỏ nhỏ này.
Khiến hai người trợn mắt không biết nói gì là, mỗi lần bật nhảy nó đều giẫm trên đỉnh một ngọn núi, mỗi lần nhảy xa tới vài ngàn trượng.
Đây cứ như là con hung thú khổng lồ, thực lực đầy mạnh mẽ.
"Ấy chết, đừng ăn thịt ta!" Mắt thấy bị đuổi theo nên con thỏ nhỏ ném "cây củ cải tím" kia xuống, mắt đỏ mở to đầy vẻ tội nghiệp, nói: "Thịt của ta ăn dở lắm." Bộ dáng tựa như sắp khóc.
Thạch Hạo thấy thế thì khá là thích thú, nói: "Ngươi có lai lịch là gì?"
"Ta.... là Thái âm ngọc thỏ." Nó nhỏ giọng nói, đồng thời hóa thành hình người, trở thành một tiểu cô nương mười mấy tuổi, tóc trắng như tuyết, cặp mắt hồng như là kim cương, đáng yêu vô cùng.