Dịch: Độc Nhân
Biên: ronkute
"Hả?!" Đại ma thần kinh ngạc, thần giác của hắn rất mạnh mẽ, bén nhạy dị thường nên phát hiện có một bộ linh thân muốn tiến vào trong quang môn hòng báo thù, tên sơ đại kia mặc dù hung ác thế nhưng chân thân kỳ thực vẫn núp trong bóng tối, cũng không hề tiến vào.
Như thể đây chỉ là kim thiền thoát xác, hiển nhiên hắn đã cảm ứng được thiếu niên có bộ dáng e thẹn, mặt bụ bẫm kia rất đáng sợ.
Mà lúc này, hắn cảm giác có gì đó không đúng, cảm thấy trong bóng tối còn có người khác, dùng chân thân ở lại trong quang môn để hấp dẫn sự chú ý còn chân thân thì rời đi hòng bỏ trốn.
"Đạo huynh, bí thuật ẩn hình quả không tồi, nhưng chúng ta cũng đã nhìn thấy." Thạch Hạo nói.
Người này lộ ra chân thân, hắn có mái tóc bạc, trên đầu nhô ra một chiếc sừng, sau lưng là cặp cánh bạc, hắn xuất thân từ Thánh Vũ tộc, là một sơ đại vô cùng mạnh mẽ.
Nhưng mà, lúc này hắn lại rơi vào tình cảnh chẳng hề tốt, trên đầu tràn đầy vết máu.
"Cút!" Ánh mắt của hắn lóe lên, sắc mặt âm u, lập tức quát thẳng tổ tôn hai người.
"Tính tình hơi nóng, người dụ ngươi vào tròng đã rời đi, giờ lại trút giận lên đầu chúng ta, muốn chết thì phải?" Thạch Hạo chẳng hề tức giận, chỉ là lạnh lùng nhìn hắn.
"Không muốn sống thì cứ tới." Sơ đại của Thánh vũ tộc âm trầm, trong con ngươi b*n r* hai chùm sáng bạc, cánh thần phía sau khẽ vỗ khiến phù văn dày đặc, bùng phát ra khí tức ngập trời.
"Ngươi rất muốn chúng ta nổi giận, rồi nhanh chóng giết tới ngươi?" Thạch Hạo bình tĩnh nói.
Ánh mắt của tên sơ đại Thánh vũ tộc trở nên lạnh lẽo chẳng nói lời nào, khóe miệng lộ sát ý, nụ cười vô cùng lạnh.
"Ta đoán, trên người của ngươi có một đại sát khí rất ghê gớm thế nhưng số lần sử dụng lại có hạn nên ngươi không muốn lãng phí, hiện tại là muốn dẫn dụ chúng ta lại gần rồi một đòn dọn sạch."
Thạch Hạo cảm thấy phản ứng của tên này rất khác thường, rõ ràng là đã trọng thương thế nhưng lại còn khiêu khích ngang ngược, như vầy có gì đó sai sai.
"Nếu là sợ, vậy thì cút đi!" Sơ đại của THánh vũ tộc lạnh giọng nói.
"Nếu như ngươi nói thật thì ngược lại ta cũng chẳng hề làm khó gì ngươi cả. Con người của ta ân oán rõ ràng, người không phạm ta thì ta cũng chẳng phạm người, nếu như ngươi đã không biết điều vậy thì tiễn ngươi lên đường đồng thời lưu lại cốt phù đi." Thạch Hạo nói, cả người phát sáng tạo ra động thiên duy nhất rồi ép thẳng về trước, hắn đã ra tay!
"Muốn tìm chết, ta sẽ giúp ngươi!" Thanh niên tóc trắng của Thánh vũ tộc lạnh giọng nói, ầm, một bức tranh lao ra, bên trong mặt trời nổ tung ngôi sao rớt xuống, cảnh tượng vô cùng kinh khủng.
Chỉ trong nháy mắt, cả bức tranh hư ảo chợt hóa thành cảnh tượng chân thật, sao lớn lao nhanh xuống, mặt trời nổ tung nhấm chìm Thạch Hạo ở nơi đó.
"Cẩn thận!" Đại ma thần đứng phía sau biến sắc mặt, lớn tiếng nhắc nhở.
Đây tuyệt đối là một bí bảo đáng sợ, là một sát khí cực mạnh.
Nếu không phải động thiên của Thạch Hạo kinh người, có thể làm suy yếu phù văn công kích tới, chỉ riêng ánh sáng của đòn này thôi cũng đủ khiến Thạch Hạo khó chống đỡ được rồi.
"Ầm!"
Hắn không chút do dự, vì đối phương có pháp khí cấm kỵ cho nên hắn cũng không hề giữ lại gì nữa, lò luyện lại xuất hiện, nắp lò nhấc lên chuẩn bị phóng thích thiên hà ẩn chứa nguyền rủa và lôi điện.