Dịch: Độc Nhân
Biên: ronkute
Vùng núi bao la, cỏ cây phong phú, có một số cây cối cao hơn cả núi, to lớn cực kỳ, những cây dây leo phát sáng rủ xuống bên dưới.
Một vài chim thần thuần huyết làm tổ trên cây, những chiếc tổ được tạo thành những cây cỏ bạc nhỏ phát ra hào quang.
Cự xà mấy trăm trượng quấn quanh trên cây, thi thoảng thè thè chiếc lưỡi ra ngoài, bản thân chúng tỏa ra khí tức nguy hiểm.
Trên mặt đất, lá rụng đầy hình thành nên thổ nhưỡng màu mỡ, nhện lớn màu tím to như cái chậu, rét bạc dài hơn một mét, bọ cạp vàng cao nửa người tới lui.
Những sinh vật nơi đây vô cùng nguy hiểm, một khi bước vào lãnh thổ của chúng thì sẽ rước lấy đại họa sát thân.
Thạch Hạo và tổ phụ xuyên hành trong núi rừng, giẫm lên những chiếc lá vàng rụng bên dưới, vô cùng cẩn thận, ngay vừa nãy bọn họ đi ngang qua một hang động cổ thì kinh động tới một con Cóc thần.
Đó là một con cóc đã thành tinh, thế nhưng lại tròn mập và cực kỳ nguy hiểm, mạnh hơn những sinh linh đã nhen nhóm Thần hỏa mà đã thấy trước đây.
Nếu không phải hai người đủ mạnh, đồng thời phản ứng cực nhanh, điều khiển tia chớp vụt qua vùng núi này, nếu không rất có thể đã bị nuốt chửng.
Bọn họ hoài nghi, có thể nó đã vượt qua Thần hỏa cảnh.
"Oa!"
Hiển nhiên, con cóc tinh này chẳng hề từ bỏ, vẫn không ngừng tìm kiếm, phát ra những âm thanh như sấm nổ, chấn động khiến khí huyết người nghe cuồn cuộn.
Hai người phóng tầm mắt nhìn lại, có thể thấy được, trên một ngọn núi nơi xa có một con cóc vàng, nó cũng không lớn chỉ xấp xỉ bàn tròn.
Nó cứ như đúc từ vàng, cả người lấp lánh ánh vàng rất rực rỡ, miệng mở lớn, âm thanh oa oa khiến người khác thấp thỏm, còn điếc tai hơn cả sấm sét.
"Vù..."
Cuồng phong gào thét, con cóc há cái miệng rộng, dường như là cơn lốc cấp mười hai khiến cổ thụ khu vực đó gãy rời, nhiều rễ cây bật gốc, cảnh tượng dọa người.
Việc này đã làm kinh động tới con cự xà mấy trăm trượng kia, còn có một vài chim thần thuần huyết, tất cả đều không vừa lòng lao thẳng lên trời cao.
Một dải lụa màu đỏ ngòm trong nháy mắt cuốn lấy chúng nó rồi cuốn vào trong miệng của con cóc thần kia, dãi lụa đó chính là đầu lưỡi của nó.
"Những hung cầm Tôn giả cảnh, còn có mấy con cự xà cứ thế bị ăn sạch?" Ngay cả Đại ma thần cũng thoáng sợ hãi.
Thạch Hạo thì hai mắt tỏa sáng, vô cùng hài lòng, đây dần dần đã chứng thực được suy đoán của hắn, nói: "Con cóc tinh này đã vượt qua Thần hỏa cảnh, bí cảnh này cũng không thể nào ràng buộc được sự trưởng thành của nó."
Hắn cảm thấy, năm tháng dài đằng đẵng qua đi, quy tắc của bí cảnh Nguyên Thiên này đã xảy ra một chút biến hóa, cho phép sinh linh tu hành càng thêm mạnh mẽ hơn.
Bởi vì, hắn cảm ứng được mấy lần, trong dãy núi và hồ nước lớn kia có khí tức của sinh vật kinh khủng, từng lóe lên rồi biến mất.
"Nếu đúng là như thế thì chúng ta đi không được rồi, tốt nhất tu hành bên trong khu tiểu thiên thế giới này, mãi tới khi thực lực đủ mạnh rồi hẳn nghĩ cách ra ngoài." Thạch Hạo nắm chặt nắm đấm.
Ở đây có thánh dược, cổ trùng, thần quáng... tài nguyên phong phú, linh khí đậm đặc hơn ngoại giới nhiều, đồng thời không cần phải sợ đám Giáo chủ truy sát.
Lúc hắn nhìn thấy Ma huyết quỷ thần đằng kia thì liền nghĩ tới vấn đề này, cảm thấy cảnh giới của nó quá cao, đã vượt qua hạn chế của bí cánh Nguyên Thiên.