Tất cả mọi ánh mắt đều hướng về nơi này, Minh Tử lại bị giết!
Lại một vị sơ đại bị chém giết, đây tuyệt đối là một chuyện lớn, đặc biệt lại là Minh Tử chẳng hề tầm thường, hắn tới từ Minh thổ, thực lực mạnh tới cực điểm.
Dù là những sơ đại đang truy theo "cốt phù" cũng kinh động, bọn họ nhìn xuyên qua hơi nước mông lung nhìn về phía này.
"Gia gia... còn con!" Thạch Hạo dùng phương thức truyền ầm đỡ lấy một cánh tay của Thập ngũ gia, ánh mắt hắn đỏ bừng, trải qua nhiều đầu khổ như thế giờ tổ phụ hai người mới gặp nhau.
Lúc này, hắn vui sướng và cảm động, mà lòng lại cay cay.
"Hạo nhi... của ta!" Đại ma thần vốn là một người kiên cường nhưng giờ lại khẽ run, nhìn chằm chằm về thiếu niên có thể chém giết sơ đại này.
Lúc trước khi nhận được tin dữ thì cứ như sấm giữa trời xanh, trong lòng hắn đau khổ, vô cùng tiếc nuối và cay đắng, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, trai tim đau đớn cực kỳ.
Thời gian đã qua lâu như vậy, nội tâm của hắn vẫn mù mịt, Thập ngũ gia cứ như mất đi một phần nghị lực, một năm qua già đi rất nhanh.
Bởi vì, lòng hắn đã như tro tàn, khát vọng muốn gặp người Tôn nhi của mình nhưng hắn lại chết đi, gặp phải đả kích quá lớn.
"Ha ha..." Thập ngũ gia cười to, lệ đắng hoen mi, nay bất ngờ gặp lại khiến hắn không thể nào tin được, đây là một kỳ tích, an ủi tâm thần buồn khổ của hắn.
Hai con thần sư màu đen, năm sáu ác điểu thuần huyết, trong đó có vài cây cổ thụ nhanh chóng biến mất khỏi khu vực gần Thạch Hạo, tất cả đều là sinh linh trong bí cảnh này.
Rất nhanh, tu sĩ gần đó rút lui, giữ một khoảng cách nhất định thì mới dừng lại.
Chính là mấy tên cường giả nhen nhóm Thần hỏa đều lộ sắc khác thường nhìn về nơi này, cảm giác thiếu niên này là một sinh linh khó giải quyết.
Lối ra nơi bí cảnh, trên tế đàn.
Khói đen tràn ngập, một bóng người xuất hiện, hắn mặc giáp trụ lạnh lẽo tỏa ra ánh đen, một khí tức của cái chết hiện ra, trong cặp mắt đầy vẻ u tối, lạnh lẽo và vô tình.
Hắn cứ như tử thần tới từ địa ngục, khiến mọi người run rẩy.
"Lại thêm một tu sĩ không tầm thường bị đánh gục, người này là ai, khí tức sao lại đáng sợ như vậy, ta cảm thấy hắn còn lợi hại hơn Thần Tử của bộ tộc Thái dương thần đằng nữa."
Có tu sĩ thì thầm, cảm nhận được gợn sóng lạnh lẽo, nội tâm hiện lên vẻ khó tả, sinh ra ý sợ hãi.
Chính là nguyên lão các giáo bảo vệ bí cảnh cũng cau mày, người này vô tình và lạnh lùng, từ sau khi quay lại thì không nói chút lời nào, bị minh vụ màu đen bao phủ khiến họ không thoải mái chút nào.
"Là hắn, Minh Tử!"
Có người kinh ngạc thốt lên, rốt cuộc cũng nhận ra được thân phận của hắn.
Chân tướng vừa ra liền gợi nên chấn động, Minh Tử là ai? Hắn tới từ vùng đất chết đầy lạnh lẽo và quạnh huy, cũng có người xưng là "Minh giới".
Được gọi là Minh Tử, thân phận của hắn rất siêu nhiên, thực lực mạnh mẽ, tuyệt đối không phải là kiệt xuất trẻ tuổi bình thường có thể so sánh được!
Ngoại giới có lời đồn, hắn từng giết qua "sơ đại", sở hữu chiến tích huy hoàng, đánh đâu thắng đó, từ khi xuất thế tới giờ chưa có ai có thể ngăn chặn được hắn!
"Tiểu hữu, ngươi đã chinh chiến với người nào?" Một vị Giáo chủ hỏi, cũng không đề cập tới việc hắn bị g**t ch*t mà chỉ hỏi như thế, cũng coi như giữ thể diện cho hắn.
"Một thiếu niên..." Minh Tử lạnh lùng nói, lần này hắn đã áp chế lại cơn giận dữ, cũng không ủ rủ, băng hàn và cay nghiệt nữa.
"Lại là hắn!"
Lần này, không cần nói người thường, chính là mấy vị lão Giáo chủ cũng nhíu mày, thần mang ẩn hiển, hiển nhiên thiếu niên Ma vương kia khiến họ vo cùng quan tâm.
"Siêu phàm thoát tục, thiếu niên Ma vương!"
"Thật không tầm thường, quá lợi hại, trước giết mấy chục cường giả của bộ tộc Xích Vũ Hạc, lại bại Long tước và Chân hống tử kim, sau giết Kim Liệt của Thái dương thần đằng, nay lại chém Minh Tử!"