Trên vòm trời tỏa ra ánh sáng lung linh, hư không run rẩy dường như muốn phá nát!
Một đám chí tôn trẻ tuổi cộng với mấy sinh linh nhen nhóm Thần hỏa giết tới khiến bất kỳ cường giả trẻ tuổi nào cũng phải tê dại da đầu, đây không phải là đại chiến mà là hành hạ tới chết.
Xoẹt!
Trên lưng Thạch Hạo xuất hiện một đôi cánh được ngưng tụ từ phù văn sấm sét, trong ánh vàng mang theo khí tức thánh khiết, ánh điện đùng đùng đinh tai nhức óc.
Hắn đập cánh bay thẳng vào mây xanh, muốn trốn về nơi xa.
Hắn có thực lực và cũng đủ mạnh, chẳng hề e ngại sơ đại thế nhưng tình huống hiện tại nếu lưu lại thì chắc chắn sẽ bị vây công tới chết, quá mức oan uổng.
"Chạy đi đâu, trước mặt ta cũng dám sử dụng pháp tắc Sấm chớp, đom đóm mà đòi tranh sáng với trăng sao!" Đi kèm giọng nói lạnh lùng là lôi đình như thác nước nổ tung trong bầu trời.
Một người vung nắm đấm, bầu trời sáng rực, đánh tan mây bốn phía, vô cùng kinh khủng!
Ánh sáng vô tận này là ánh quyền của một người, cắt đứt trời cao, không thể tưởng tượng được uy thế này mạnh tới mức nào?
Một vị chí tôn trẻ tuổi bay vút trên trời cao, tóc dài xõa vai, thân thể mạnh như chân long, mỗi tấc trên cơ thể đều có phù văn sấm sét.
Thiểm Điện Tử!
Đây là một sơ đại chân chính, mạnh hơn một đoạn so tới sinh linh tự xưng là thiên kiêu của bộ tộc Chân hống tử kim, là một cao thủ trẻ tuổi lực ép mấy châu.
Hắn không phải tự phong mà là dùng chiến đấu để nổi danh, sở hữu bảo thuật Tiên thiên từ khi sinh ra đã có, được xưng là sơ đại!
Thiểm Điện Tử quá nhanh, cắt ngang con đường phía trước, một quyền đánh về phía Thạch Hạo, nói: "Ở lại đi!"
"Ngươi là cái thá gì mà dám cản bước ta, tia chớp là duy nhất của tộc ngươi à, là bí thuật độc nhất chắc?" Thạch Hạo lạnh lùng đáp, giơ nắm đấm, chẳng hề tránh lui, va chạm trực hiện với hắn.
"Ầm!"
Nơi đây nổ tung, trung hư không đâu đâu cũng là tia chớp, cứ như là diệt thế, ánh chớp lan tràn hơn trăm dặm trên không trung.
"Ồ!"
Thiểm Điện Tử kinh ngạc, đối phương cũng không có bị đánh giết, thân thể vẫn phát sáng như trước đồng thời cứ như là một vị thần đứng trong vầng sáng, nơi đó trở thành một vực.
Thạch Hạo cũng thay đổi sắc mặt, không hổ là sơ đại chân chính, nắm giữ bảo thuật lôi đạo vô thượng, loại phù văn kia quá phức tạp gần như ẩn chứa các loại chân nghĩa sinh, diệt trong mỗi thức.
"Lôi đạo ta vi tôn, múa rìa qua mắt thợ!" Thiểm Điện Tử nói, ánh mắt trong lúc chớp mở có tia chớp xuyên thấu trời cao, như núi lớn sụp đổ, như biển lớn ngập trời, thanh thế kinh người.
Hắn ngang ngược vô cùng, lại đấm ra một quyền, thẳng thắng dứt khoát, đứng ở đỉnh cao của pháp tắc Lôi đạo, như bẻ cảnh khô, một quyền chấn động cả vùng này!
Thạch Hạo ánh mắt khiếp người, mỗi tấc da thịt đều dâng lên phù văn, hắn phóng ra động thiên duy nhất đồng thời diễn hóa bảo thuật Sấm chớp, như hỏa diểm đang bốc cháy.
Răng rắc!
Tiếng sấm rền vang lên, chấn cho hai tai của hết thảy sơ đại đều vang lên ù ù, thiên địa bạo động, ánh chợp đầy trời cao, bí cảnh lay dộng cả lên.
Bất kể nói gì, mặc dù Thạch Hạo thất bại thì cũng đủ khiến người khác chấn kinh rồi. Hắn vậy mà có thể bảo thuật Lôi đạo để quyết đấu cùng với Thiểm Điện Tử, đây kinh người cỡ nào chứ?