(*): Y phục được chế tác từ cánh ve.
Thạch Hạo năm ngón tay khép lại lưu chuyển hào quang, vô cùng lấp lánh!
Mặc dù là bàn tay thế nhưng còn sắc bén hơn thần binh lợi khí, đủ để chặt đứt thân thể máu thịt, có thể cắt đứt rất nhiều bảo cụ.
Bụp!
Xích hà lóe lên, máu tươi nhuộm đỏ hồ nước.
Nhưng mà, sát theo đó thì vang lên tiếng kim loại khiến Thạch Hạo ngạc nhiên.
Hắn ôm chân ngọc trắng mịn của Nguyệt Thiền tiên tử, rõ ràng cảm nhận được độ nóng, là máu thịt thân thể nhưng tại sao lại vang lên tiếng kim loại?
Tay phải của hắn cắt đứt cơ thể trắng mịn, máu tươi cũng chảy ra ngoài thế nhưng lại bị ngăn cản, chỉ cắt đứt một vết mà thôi bởi vì đã bị một lớp phù văn ngăn trở.
Đồng thời, phù văn này lóe lên, nhanh chóng lao ra hiển háo bên ngoài thân thể, trở thành một lớp ánh sáng thần thánh, khiến bàn tay đó không thể tiến sâu hơn nữa.
Đây là thân thể máu thịt hay là kim loại? Hắn có chút không rõ, hắn tin chắc, trong cự ly gần thì ít ai có thể dùng thân thể tranh đấu với hắn.
Hắn biết, Bổ Thiên giáo có Kim thân dịch, Trùng đồng giả Thạch Nghị năm xưa chính là dựa vào dịch này nên mới có thể chiến đấu trên phương diện thân thể với hắn mà không rơi xuống hạ phong.
Tin chắc, chủ thân Nguyệt Thiền cũng đã ngâm qua một lượng lớn Kim thân dịch, luyện thành tiên cơ ngọc cốt bất hoại.
Thế nhưng, trước mắt lại không phải là chuyện như thế, đây căn bản không phải là cảm giác mà thân thể nên có, lấp lánh sáng chói, lạnh lẽo cứng rắn như kim thạch.
Cùng lúc đó, chủ thân Nguyệt Thiền phản kích, nơi mi tâm toa ra một năng lượng màu vàng, cứ như là quả cầu lửa lại như là một vị thần đang phát sáng, thần hồn tỏa ra gợn sóng kinh người.
Mi tâm Thạch Hạo lần nữa đau nhói, lảo đảo một cái thế nhưng cũng không buông tay mà hào quang của động thiên duy nhất kia càng rực rỡ hơn, trấn áp tất cả khiến lực thần hồn của đối phương đang lao tới bị suy yếu.
"Keeng!"
Lần này, hắn đánh ra một quyền nhưng kết quả càng rõ ràng hơn, chiếc chân của Nguyệt Thiền bắn ta những tia lửa, keng keng, khiến người khác kinh ngạc, đây tuyệt không phải là huyết nhục.
"Thiên thiền y!"
Đột nhiên, sau khi suy nghĩ thật kỹ thì Thạch Hạo hiểu, hắn cảm giác được, bên ngoài thân thể của Nguyệt Thiền có một lớp giáp trụ lẫn vào trong huyết nhục, trong suốt và không có màu sắc gì.
Nhưng, nó đang tỏa ra thánh huy, diễn biến phù văn ngăn chặn lại đòn đánh giết của hắn.
Đây là bí bảo hi thế khó mà tế luyện được trong truyền thuyết, thế gian rất hiếm thấy.
Bởi vì, nó được chế tạo từ cánh ve trong suốt của "thiên thiền" thời thái. cổ, mà thứ này giá trị vô lượng!
Tương truyền, thế gian này chỉ có vài con thiên thiền, mỗi mỗi cánh ve sẽ bị đẩy giá lên trời, ngay cả Giáo chủ cũng sẽ tham gia đấu giá.
Bởi gì, chất liệu này rất đặc biệt, có thể rèn luyện cùng với những thần liệu tuyệt thế khác, trở thành một chất liệu trong suốt, rồi thêm một ít tiên kim hư không thì có thể thành chất liệu vô thượng!
Lấy chất liệu này luyện thành thần y thì sẽ có sức phòng ngự kinh người, hơn xa những bảo y thần thánh khác, nếu không thì làm sao có thể khiến các Giáo chủ động lòng chứ?
Huống hồ, bộ tộc Thiên thiền không dễ dây vào, tuy rằng chỉ còn sót lại vài con thế nhưng nghe đồn bộ tộc này có một lão tổ Tiên Thiền Tử, pháp lực cái thế!
Vì vậy, tộc này tuy rằng muốn biến mất, số ít có thể đếm được nhưng cũng không ai dám chọc vào, càng không cần nói tới dùng cánh để làm thần y.
"Đồ tốt!"
Thạch Hạo cảm nhận được sự phi phàm của thần giáp cánh ve này, trong suốt khó có thể công phá, bên trong thần giáp này có tiên kim hư không, pháp thạch kỳ dị...
Bởi vì bảo y quá mức hi thế cho nên ngày thường Nguyệt Thiền sẽ không dám lộ ra, sợ bị người phát hiện nên chỉ hòa vào trong tiên cơ ngọc cốt, tới thời khắc nguy hiểm thì mới hiện lên.
"Keeng!"
Thạch Hạo lần nữa thử nghiệm, một quyền hạ xuống, năm màu sáng rực, thần há bán ra bốn phía thế nhưng cũng không cách nào đánh tan Thiên thiền y. Hắn biết, công phá trực diện vày là không được, bên trong thần y trong suốt này có những bảo liệu vô thượng, thân thể không cách nào lay động được.